Thời Sự > Giáo Dục

21/10/2011 09:312943 lượt xem

Cà phê chuồng - Nơi làm chuyện ấy giá rẻ của giới trẻ?

Cà phê chuồng - Nơi làm chuyện ấy giá rẻ của giới trẻ?

Được bàn tán công khai trên các trang forum, những quán cà phê vườn, cà phê tình nhân dường như đang vô cùng hút khách hàng trẻ tuổi. Giá đồ uống rẻ, không gian kín đáo, riêng tư để “tâm sự”…,...

Được bàn tán công khai trên các trang forum, những quán cà phê vườn, cà phê tình nhân dường như đang vô cùng hút khách hàng trẻ tuổi. Giá đồ uống rẻ, không gian kín đáo, riêng tư để “tâm sự”…, chính những “ưu điểm” đó đã khiến nhiều đôi tình nhân không cưỡng nổi sức hút của loại hình cà phê này. Thử thâm nhập vào những thiên đường tình yêu giá “siêu rẻ” ấy, chúng tôi bàng hoàng khi thấy quá nhiều cảnh “chướng tai gai mắt”.

Cà phê… biến tướng

Trước đây, nhiều người thường có thiện cảm với các quán cà phê vườn bởi không khí mát mẻ, gần gũi thiên nhiên. Hiện nay, rất nhiều quán cà phê vườn đã được cộng đồng mạng đặt cho một cái tên mỹ miều là cà phê tình nhân hoặc thô thiển hơn là cà phê “chuồng”.

 Cà phê tình nhân bởi đối tượng mà những quán cà phê  này nhắm tới là các cặp đôi trẻ tuổi, còn lý do nó được gọi là chuồng là bởi trong một không gian không quá rộng lớn, nhưng chủ quán đã khéo léo “tiết kiệm” chia nhỏ diện tích để biến quỹ đất nhỏ hẹp thành các phòng nhỏ có sức chứa chỉ vừa đúng… 2 người.

 

Đồ dùng sơ sài

Gọi nước từ bên ngoài, các “Thượng đế” sẽ được chủ quán hoặc nhân viên chỉ dẫn vào các “chuồng” tăm tối theo đúng kiểu cà phê đèn mờ. Nước được đưa vào nhanh chóng, chủ quán cẩn thận kéo mành cửa giúp khách và để khách được tự do trong không gian nhỏ hẹp, mù mờ ấy.

Vào vai một đôi tình nhân, tôi cùng cậu em trai tìm đến một quán cà phê “chuồng” nằm sâu trong con hẻm nhiều ngóc ngách ở ngõ 395, đường Lạc Long Quân, Hà Nội. Để đến được địa chỉ này, chúng tôi phải đi hết đường bê tông, rồi xuyên qua một đoạn đường đất khá dài và heo hút.

Ấn tượng đầu tiên của chúng tôi đối với quán cà phê có tên gọi “Cafe Vườn” này là cách bài trí đơn sơ với mấy bộ bàn ghế nhựa trong một không gian yên tĩnh, thoáng mát. Ngay khi dừng xe, “đôi tình nhân trá hình” chúng tôi được cô bé nhân viên phục vụ dẫn đến khu vực còn lại của quán. Đó là một dãy gồm rất nhiều phòng được ngăn cách thô sơ nằm khuất tại một góc vườn của quán. Trước khi đến đây, chúng tôi còn nghi ngờ bởi cái biệt danh “cà phê chuồng” mà cộng đồng mạng thường gọi nhưng thâm nhập thực tế, chúng tôi mới thấy tên gọi này thật hợp tình hợp lý.

 

Nhiều phòng được ngăn cách thô sơ bằng những tấm mành mỏng

Quán cà phê có hơn 10 phòng, diện tích mỗi phòng chỉ khoảng 2m2, giữa các “chuồng” được ngăn cách bằng những tấm mành mỏng. “Chuồng” chỉ được chiếu sáng bằng một ngọn đèn leo lét, khéo léo lồng bên trong một quả bóng nhựa để hạn chế tối đa độ sáng. Trong khi mò mẫm tìm “chuồng” cho mình, tôi vô tình lao vào một “chuồng” đã có khách. Ánh sáng lờ mờ từ màn hình điện thoại đủ để tôi nhìn thấy hình ảnh nhạy cảm của đôi nam nữ bên trong.

 Ở quán cà phê này, mỗi “chuồng” đều được che chắn bằng những tấm mành tre và yểm trợ bằng cách trồng một hàng cây cao quá thắt lưng người lớn, giúp hạn chế tối đa tầm nhìn của những ai vô tình bước qua. Bên trong căn “chuồng” chật chội chỉ có một chiếc võng xếp đã cũ cho hai người, một chiếc bàn xi măng sơ sài. Ánh đèn mù mờ leo lét khiến chúng tôi có cảm giác nó không hoàn toàn là ánh sáng. Vì thế, dù ngồi chung một chiếc võng nhưng tôi và cậu em mình cũng không thể nhìn rõ mặt nhau.

Sau khi gọi hai tách nâu đá, tôi và cậu em trai cố gắng giữ yên lặng và chịu đựng sự hành hạ của các “chiến binh” muỗi để khỏi làm “hàng xóm” mất hứng. Tiếng hò reo cổ vũ bóng đá của những vị khách ngồi dãy bàn uống nước phía ngoài không thể làm át đi những tiếng động từ căn “chuồng” phía bên kia tấm mành che. Có tiếng kéo khóa, tiếp sau đó là những âm thanh sột soạt, va chạm khiến cậu em tôi phải thì thào vào tai tôi: “Chị ơi, đi về đi, ở đây sợ quá!” Ngán ngẩm với những tiếng động chẳng hay ho gì từ “chuồng” bên cạnh lại nhìn thấy gương mặt tái mét của cậu em đi cùng, tôi đành lẳng lặng ra ngoài.

Cái nôi tệ nạn

Vào một buổi khác, chúng tôi quyết định ghé thêm một quán cà phê “chuồng” khá nổi, được đông đảo cư dân mạng nhắc tới trên các topic. Cũng giống như lần trước, quán cà phê này nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ở phố Đội Cấn. Thay vì sự chỉ dẫn nhiệt tình thường thấy, thấy chúng tôi, anh chủ quán tay vẫn thoăn thoắt pha chế các loại đồ uống, hỏi cụt lủn: “Hai em dùng gì?”

 

“Chuồng” được ngăn với "chuồng" bên cạnh bởi một tấm phên gỗ mỏng

Sau khi gọi đồ uống, theo hướng tay anh chỉ, chúng tôi bước vào khu hậu sảnh, nơi có 3 dãy phòng (mỗi dãy khoảng 6 phòng) quây thành một khu gần như khép kín. Vừa đặt chân vào phòng, còn chưa kịp ngó nghiêng gì, chúng tôi đã thấy anh chủ quán rảo vội chân, bê khay đồ uống vào. Trước khi bước ra khỏi phòng, anh ngoảnh lại cười ẩn ý rồi như sợ là mất thời gian của các Thượng đế, anh vội vàng kéo mành giúp chúng tôi và bước vội ra ngoài.

“Chuồng” của chúng tôi chỉ vỏn vẹn khoảng 3m2, ngồi được hai người. Nó được ngăn với “chuồng” bên cạnh bởi một tấm phên gỗ mỏng dính và mối mọt. Nhờ có sự trợ giúp đắc lực của tấm mành mà người trong “chuồng” có thể nhìn rõ toàn cảnh diễn ra bên ngoài trong khi người ngoài hoàn toàn bị mành che khuất tầm nhìn nên không thể biết được những gì diễn ra.

 Căn “chuồng” chật chội mà chúng tôi ngồi có một chiếc ghế gỗ chông chênh, một chiếc bàn nhỏ để khách đặt đồ uống, chiếc quạt điện nhỏ gỉ sét, bong tróc và hỏng cả nút bật. Vì thấy ngột ngạt nên chúng tôi nhấn liều vào cái nút quạt, không khỏi cảm giác sợ hãi lo lắng bị điện giật. Điều khiến chúng tôi ngạc nhiên hơn cả là quán cà phê này còn được thiết kế thêm hai chiếc móc quần áo. Hiểu rõ công dụng của vật dụng trợ giúp này, tôi và anh bạn đi cùng nhìn nhau cười ngán ngẩm.

 

Mặc dù không cung cấp dịch vụ từ A – Z song vô tình chung, loại hình này đang làm ô nhiễm ý nghĩa tích cực của hai từ cà phê.

Lấy lý do là có nhu cầu giải quyết nhau cầu XXX nhưng bạn gái không cho nên phải ra thanh toán sớm, anh bạn tôi thì thầm to nhỏ để gợi ý với chủ quán về mong muốn tìm “gái” của mình nhưng anh chủ lắc đầu và bồi thêm câu: “Mày đi với người yêu mà còn đòi gái gú gì nữa. Ở đây không có dịch vụ ấy đâu. Có hàng thì tự dùng thôi, đây không cung cấp”.

Theo khảo sát thì hầu hết các quán cà phê vườn, cà phê tình nhân kiểu này đa phần không cung cấp gái gọi cho khách. Còn chuyện khách dẫn gái hay người yêu vào đây nhằm mục đích “hành sự” hay không thì các chủ quan không quan tâm. Mặc dù không gian chật hẹp và chất lượng đồ uống thấp nhưng vì giá cả rẻ 20.000 đồng/đồ uống, khách hàng thích ngồi đến bao giờ thì ngồi nên các quán cà phê dạng này đang được nhiều đôi trẻ lựa chọn.

Ghé qua các diễn đàn của giới trẻ, chúng tôi gặp không ít những chia sẻ nực cười khi một thành viên nào đó vô tình đến những nơi này: “Cách đây mấy tháng có đi cà phê vườn khá lụp xụp với thằng bạn, hí hửng ngồi lên cái võng thì vô tình tay “rờ” được cái gì nhờn nhờn, màu trắng đục vàng vàng, mùi thì tanh, may mà không bị dính vào quần. Người ta vào đây để sung sướng còn mình thì lãnh đủ” rồi “Em chẳng biết chỗ các bác thế nào chứ chỗ em nhiều cà phê này lắm, có anh vào còn mang theo… nhang muỗi”….

Có thể thấy loại hình cà phê vườn hiện nay đang có nhiều biểu hiện biến tướng. Hầu hết các bạn trẻ đến đây uống cà phê thì ít mà đến để hò hẹn, “tâm sự” thì nhiều. Mặc dù không cung cấp dịch vụ từ A – Z song vô tình chung, loại hình này đang làm ô nhiễm ý nghĩa tích cực của hai từ cà phê. Hơn hết, nếu không được quản lý kịp thời, cà phê “chuồng” sẽ là cái nôi nảy sinh nhiều tệ nạn xã hội, chứa chấp những hoạt động đồi trụy.

Phạm Yến – Đinh Thùy

    Tin mới nhất

    Tin mới nhất