• Đăng Nhập
 

20/04/2012 19:32  |  772 lượt xem

Bài viết được đăng trên trang chủ

Tôi nhìn theo em, cánh chim bay cao trên bầu trời, cuốn vào hư không rồi nhẹ nhàng biến mất. Mất thật rồi, ta mãi mãi mất em…

Cây phượng già góc sân trường cũng lặng lẽ buồn thiu, hình như thiếu ánh mắt em nên bớt rực hồng hơn trước. Nhớ cuốn sổ tay em tặng tôi vào mùa cuối cấp, có cánh phượng hồng ép hình trái tim. Ta thoáng nhận ra một điều gì đó đang đổi thay, nhưng ta vẫn lạnh lùng đi ngang qua mắt em vào một chiều nắng nhạt. Không phải ta vô tâm hay trái tim ta là sắt đá, chỉ đơn giản rằng ta là ta và em vẫn mãi là em. Nên thôi đành đem về cất gọn nơi góc tủ thân quen, như ta cất em vào ngăn nhỏ trái tim ta đó. Tiếc nuối làm chi những tháng ngày đã qua, không thể giữ em lại bên mình thì đành để em bay đi về phía chân trời rộng lớn. Bay đi nhé cánh chim nhỏ hiền lành….

Chiều vẫn còn đây, đong đầy lắm những hoàng hôn nhuộm đỏ, và cánh chim thì đã bay mãi, xa mãi… Ở phương trời náo đó có phải là có niềm vui, có hạnh phúc, có ngọt ngào? Hay cũng vẫn là những đắng cay, những dối gian, những lừa lọc? Cho dù thế nào thì vẫn phải vững vàng em nhé!

Ta đã cố dặn lòng phải quên đi tất cả, cố dấu kĩ hình bóng em nơi góc nhỏ trái tim. Nhưng…làm sao có thể quên khi mỗi buổi tan trường trên con đường ta vẫn đi qua chợt bắt gặp một ánh mắt nhìn, một bóng dáng quen quen khiến lòng ta lại nao nao nỗi nhớ.

 Làm sao có thể quên khi bên nhà ai cứ vô tình ngân lên những khúc nhạc, những bài hát em đã từng tặng ta để thay lời muốn nói.

Và còn ánh mắt ấy, nụ cười ấy, làm sao ta có thể dễ dàng quên…

Ta sợ! Sợ mình không thể xoá nổi bóng hình em trong tâm trí. Không dám ngĩ nhiều vì sợ lí trí mình không thắng nổi trái tim. Thôi thì tự nhủ với lòng ta câu “duyên số”. Phải, có lẽ là do duyên số…Nó đưa ta đến với em, gặp em và…không thể yêu em.

Em bây giờ phương ấy có vui không? Ánh mắt, nụ cười có còn sáng trong như trước? Còn ta giờ này đang lang thang trên phố, quay quắt, cồn cào với nỗi nhớ về em.

Đêm. Sao cứ mãi luông chiều bước chân lang thang vào miền vô định. Giọt nắng thuỷ tinh sót lại của ngày đang vụn vỡ. Ai bảo nắng dại khờ nên lạc nối vào đêm. Ai bảo em dại khờ nên lạc lối yêu ta. Để ta một đời chát chua với những điều không thể.

Em à, trái tim ta đâu phải là gỗ đá, nên sao có thể không mòn trước những ngọn sóng em. Tất cả những gì hiện hữu rồi cũng sẽ trở thành hư vô, con người cũng sẽ trở thành tro bụi. Nhưng ta biết sẽ còn đó, ánh mắt em vẫn dịu dàng, vẫn ấm áp bên ta.

Xin bình yên cho em nơi phương ấy, để ta nơi này không day dứt bước chân qua. Nụ cười hiền nào vẫn ám ảnh bên ta, xin cho bay đi về miền kí ức.

Bay đi nhé cánh chim nhỏ hiền lành…


Bình luận (9)  

Viết bình luận

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi