trang Blog

Ngọc TúTham gia: 25/02/2009
  • Tuyen tap nhung bai ca co hay
    Giải Trí
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Tuyen tap nhung bai ca co hay

    TÌNH ANH BÁN CHIẾU
    Soạn giả Viễn Châu
    Hò hơ ... Chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm
    Công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu
    Chiếu này tôi chẳng bán đâu
    Tìm cô không gặp, hò hơ ... tôi gối đầu mỗi đêm
    Câu 1. Ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào bên dòng kinh ngã bảy, sao cô gái năm xưa chẳng thấy ra chào ... Cửa vườn cô đã đóng kính tự hôm nào. Tôi vác đôi chiếu bông từ dưới ghe lên xóm rẫy, chiếc áo nhuộm bùn đã lắm tắm giọt mồ hôi. Nhà của cô sau trước vắng tanh, gió lạnh chiều đông bổng có ai dạo lên tiếng nguyệt cầm, như gieo vào lòng tôi một nỗi buồn thê thảm.
    Câu 2. Cô đã đặt đôi chiếu bông bề dài hai thước có lẽ để điểm tô ở chốn loan phòng ... Hôm nay cô đã quên tôi để cất bước theo chồng. Cô ơi đôi chiếu này tự tay tôi dệt lấy, tôi đã lựa từng cọng lát sợi gai. Nhưng khi tôi đến nơi thì cô thì cô đã rời bỏ quê nhà sang qua xứ khác. Tôi đứng trước cổng vườn xưa cô với nỗi buồn man mác còn đôi chiếu này tôi biết tặng cho ai ...
    Câu 3. Nhớ năm ngoái khi ghe vừa tới vàm sông ngã bảy, cô đã tươi cười dẫn tôi đến tận nhà cô. Cô đưa tôi vào chốn phòng riêng để đo ni chiếc giường gõ đỏ và cô đặt làm đôi chiếu. Cô hỏi qua giá cả, tôi trả lời lấy giá rẻ làm quen. Năm hôm sau khi tôi sắp sửa lui ghe cô còn đứng trên bến dặn dò kỹ lưỡng. Sau khi cô đà lui gót chiếc áo bông hường cũng khuất dạng sau mấy lùm tre. Cô có biết đâu tôi đã lấy nón lá che ngang để che giấu đôi dòng nước mắt, vì không muốn bàng quan thiên hạ họ cười tôi là một kẻ si tình.
    Khi hỏi lại xóm giềng tôi mới biết
    Cô theo chồng đã được bốn trăng qua
    Mình dám đâu sai hẹn với người ta
    Mà họ đành đoạn bỏ nhà đi xứ khác
    Câu 4. Tôi vác đôi chiếu bông mà cõi lòng tan nát, bước chân đi như thể xác không hồn ... Nước mắt tuôn rơi the lá rụng bên đường. Gió đông vụt vù thổi mạnh, lạnh đất trời lạnh đến cả tâm can. ¨     Người ta đã có đôi rồi ¨     Chiếu chăn đâu ấm bằng người tình chung ¨     Để mình vác cập chiếu bông ¨     Chờ đợi chi nữa uổng công đợi chờ
    Câu 5. Khuya đêm nay ngồi chờ nước lớn, nỗi buồn đau cứ canh cánh bên lòng ... Tôi thấy đời tôi sao lạnh lẽo khôn cùng. Còn chi buồn hơn đời bán chiếu, để tô điểm loan phòng cho những gái còn xuân. Đến khi họ cất bước sang ngang lại không một lời hỏi han từ giã, đến đôi chiếu bông tôi đã bỏ công dệt mấy ngày đêm ròng rã mà nay còn nằm trơ ở dưới khoan thuyền.
    Câu 6. Ngọn gió đêm đông đừng thổi nữa. Lòng tôi lạnh lắm gió đông ơi Tôi nhổ sào cho ghe chiếu trôi xuôi, lòng nặng trĩu một nỗi sầu tê tái. Tôi ngồi yên sau lái, đôi mắt vẫn hướng về nẻo cũ vườn xưa. Hỡi ôi con sông Phụng Hiệp chảy ra bảy ngã thì lệ của tôi sao nó cũng lai láng tuôn dòng. Có ai biết được tấm lòng của tôi với cô gái mỹ miều bên kinh ngã bảy. ¨    
    Sông sâu bên lỡ, bên bồi
    Tình anh bán chiếu trọn đời không phai
     
    LÒNG DẠ ĐÀN BÀ
    Soạn giả Viễn Châu
    Vua nước Sở một hôm lòng thanh thản.
    Cởi lông bào giả dạng một thường dân.
    Vác cần câu ra ngồi cạnh Thạch bàn.
    Lòng vương giả mơ màng theo theo sóng nước.
    Câu 1. Gió lạnh ngàn lao khua xào xạc. Sở vương mới thả hồn theo những chiếc lá vàng rơi tản mạn ở ven gành ... Lòng quân vương bổng nghe xúc động mối tâm tình ...  Đưa tay lên vuốt chòm râu bạc, nhấp chén rượu đào nghiền ngẫm chuyện gần xa. Bỗng ngài đưa mắt sang hang cua cạnh góc Thạch bàn con cua cái đang nằm lột vỏ trong hang, còn con cua đực ngày đêm lo canh giữ vợ hiền quên cả việc tìm mồi cho đỡ đói.
    Câu 2. Mấy ngày sau khi vợ hiền coi bề cứng cáp. Vợ chồng cua sánh vai nhau dạo mát cạnh Giang hà ... Sở vương buông câu theo dõi đôi cua âu ếm đậm đà... Ngài mới cất tiếng khen, lành thay tình chồng vợ, đẹp mấy chữ tào khang. Rất đỗi loài vật còn nặng chữ phu thê huống chi loài người ai dám xem thường đạo lý. Sách có câu : “ Nhất dạ đồng sàng chung dạ ái, nhất nhật phu thê hề bá dạ ân “.
    Câu 3.Thấm thoát tháng lại ngày qua, nước thủy triều xuôi ngược giữa Trường Giang hoa hồng, hoa điệp rụng rơi từng cánh mỏng. Đến ngày lột vỏ của con cua đực, thì con cua cái mặc tình đi dọc về ngang, bỏ con cua đực nằm hiu quạnh trong hang, con ác phụ lại đem lòng tàn nhẫn. Nó dẫn về một gả nhân tình có đôi càng to tướng đến xé xác ông chồng xấu số vô duyên. Sở vương thấy cảnh bạc đen,Cất tiếng than rằng bể rộng trời cao. Đà bà lòng dạ hiểm sâu, Ngoài môi lại nói những câu ân tình. Nối lối
    Ôi ngán ngẩm mấy nhân tình thế thái.
    Não nùng thay “ Tối độc phụ nhân tâm
    Lòng Sở vương như muối xát kim châm.
    Giận mấy kẻ ân tình không giữ vẹn.
    Câu 4. Sở vương mới thử trong nhân gian ai là người đen bạc. Mới viết bản truyền rao cho khắp cả kinh thành ... Tất cả hãy nghe đây là sắc lệnh của triều đình ... Truyền cho thần dân trong thiên hạ, ai can đảm giết chồng thủ cấp dâng lên. Được ban nhất phẩm phu nhân, Lụa là gấm vóc vàng rồng đầy xe. Từ trong thành nội ban ra, Chiếu vua nước Sở gần xa đặng tường.
    Câu 5. Chiếu chỉ ban ra chưa đầy một tháng, thì từ những mệnh phụ phu nhân, cho đến những trang thiếu nữ khuynh thành ... Họ cắt đầu người yêu đến hoàng cung để lãnh thưởng triều đình ... Sở vương  mới dằn lòng câm giận, mới phê liền chiếu chỉ thứ hai. Ai can đảm giết vợ nhà thủ cấp dâng lên, sẽ được chia nữa giang san Sở quốc. Nhưng gần một năm trời lặng lẽ trội qua không có một người đàn ông nào đến đền rồng để lãnh thưởng. Bởi không ai nhẫn tâm giết thác bạn tâm đồng.
    Câu 6. Bỗng một hôm có một gả tiều phu, cơm chẳng đủ no, áo chẳng đủ lành, đến đền rồng xin vua ban gươm về giết vợ. Vua liền trao gươm báu vá di hành theo gót gả tiều phu. Nhưng khi về đến nơi, đứng trước mái nhà tranh, nghe tiếng vợ hiền ru con não ruột, anh vội vã buông gươm và chạy đến đền rồng xin vua thứ tội. Bệ hạ ơi ! ngu dân thần cam chịu chết. Chớ không nỡ nhẫn tâm giết thác vợ mình. Vua hết lời khen ngợi, và ban cho nhiều ngọc ngà châu báo.
    Cho hay trong đạo vợ chồng
    Biết ai chung thủy, ai lòng bạc đen. /.
     
    TẦN HÙYNH KHÓC BẠN
    Soạn giả Viễn Châu
    Nghe hung tín đơn nhị ca đà thọ khổn
    Hồng đào san em quay ngựa trở về đây
    Kìa, giữa pháp trường cát bụi mù bay
    Quân đao phủ sắp ra tay hành quyết
    Câu 1. Khoan, khoan hãy để anh cạn phân đừng giết oan một trang hào kiệt, nghe lời anh đình thủ bớ La Thành ... Thôi rồi một lưỡi gươm đưa đã dứt mạng anh hùng. Đơn nhị ca ơi còn đâu một đời ngang dọc quyết vẫy vùng cho rõ mặt núi sông. Nhớ năm xưa cùng nhau thề câu chị ngã em nâng, dẫu tử sanh quyết vẹn nghĩa kim bằng. Thế mà hôm nay u hiển đôi phan giữa pháp trường chia tay vĩnh viễn.
    Câu 2. Thủ cấp đã rơi trên thảm cỏ xanh nhưng đôi môi còn mấp máy, có phải chăng oán đường vương và hận kẽ vong thề ... Vừa nghe hung tin em vội vã quay về. Trễ phút giây anh đã ra người thiên cổ, lòng dạ nào em chẳng tái tê. La thành ơi em tệ làm chi nỡ xuồng tay giết người bạn cũ. Dầu không thương cũng đừng nên hạ thủ, giết kẻ thù chớ giết bạn đành sao ...
    Câu 3. Nhị ca ơi, chén rượu đoạn thề hơi men còn phảng phất đầu môi, trên lối hoạn đồ muôn nẻo ngược xuôi anh mang chí cả mong đạp thành phá lũy. Nhưng trời không tựa lòng người dũng sĩ nên giữa trận tiền anh phải chịu sa cơ. Ai còn bày ra chi cuộc tống tửu đau thương, lệ đưa tiễn rượu đào pha nước mắt. Chén rượu năm xưa kết nhau tình bạn hữu còn chén rượu ngày nay dứt đoạn nghĩa kim bằng.
    Hùm dầu thác danh thơm còn chói rạng
    Sá chi điều mũi đạn lằn tên
    Ơn nhị ca bảo bọc mấy năm trường
    Công hoạn dưỡng chưa báo đền muôn một
    Câu 4. La Thành ơi anh trách em sao ở ăn quá nghiệt nỡ dung gươm giết thác bạn anh hùng ... Chữ đồng tâm em bẻ gãy cho đành. Không nhớ năm xưa nơi tam hiền quán, cắt máu ăn thề kết nghĩa đệ huynh. Thế rồi nhị ca bỏ ra đi theo thập bát phản vương, không cùng chí hướng nên ai lo thờ chúa nấy. Người sao đặng trọn trung trọn hiếu còn người phải cam lãnh án bêu đầu.
    Câu 5. Nhớ năm xưa khi sang nhà em chúc thọ cũng tại Trình Giảo Kim mới có chuyện căm hờn ... La đệ tuổi thanh xuân nên tính khí can trường. Trong khi ăn thề cắt huyết, máu máu của hai người chẳng chịu trào tuôn. Đó là điềm trời xuôi trong nhóm đệ huynh có hai kẻ tính tình không hòa hợp. Thế rồi khi lên hồng đào san chiêu an tam kiệt, em về đến nơi thì sự thế đã muộn màng ...
    Câu 6. Đơn Nhị ca ơi ôm thây anh máu thắm nhuộm chinh y, lòng tiểu đệ thêm não nùng chua xót. Nhớ đến câu tiền đồng tịch kim bằng cộng lạc, hậu lâm nguy bất kiến đệ huynh. Đứng anh hùng anh đâu nại lẽ tồn vong, nhưng chết tức tưởi ngàn thu còn ghi hận. Em cầu chúc hương hồn anh sớm tiêu diêu miền lạc cảnh, bởi có câu sanh vi tướng tử vi thần. Kiếp này đây mộng đồ vương anh không được đắt kỳ sở nguyện, em tin tưởng sau này anh sẽ trả hận thù trong kiếp lai sinh.
     
     Võ Đông Sơ Bạch Thu Hà
    Soạn giả Viễn Châu
    Biên cương lá rơi Thu Hà em ơi , đường dài mịt mù  em không đến nơi, mây nước buồn cơn lửa binh. Hết kể chuyện chung tình, khóc than duyên em một mình. Cây tuôn lá xanh xây mồ cho anh, tình đầu bẽ bàng trong cơn chiến chinh, đưa tiễn nào hay rẽ chia, cách trở hận muôn đời. Nói nữa chi thêm nghẹn lời.
    Câu 1. Trời ơi bởi sa cơ giữa chiến trường thọ tiễn nên Võ Đông Sơ đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu Hà ... Bạn tình ơi đừng hoài công mòn mỏi đợi chờ. Hãy gọi tên anh trong những chiều sương xuống lạnh, khi cánh nhạn bay về cuối nẻo trời xa. Hay những lúc canh khuya tựa rèm châu ngắm ánh trăng tà, nàng hãy nhớ đến tháng năm này có một người yêu đã vùi thây giữa vùng cát trắng ...
    Câu 2. Ta cảm thấy một vùng trời đất dường như đảo lộn máu đào tuôn ướt đẫm nhung bào ... Ta gọi tên em trong tiếng nấc nghẹo ngào. Đây mới thật là lần chia ly vĩnh viễn, hết mong gì gặp gỡ cùng nhau.
    Rượu ly bôi ngày ấy tiễn anh đi.
    Hoa lá bay theo gió ngựa phi
    Có biết đâu buổi tiễn đưa hôm ấy
    Là buổi chia lìa nàng chờ đợi mà chi
    Ta cảm thấy máu ngừng trong nhịp thở
    Rút gươm thiêng mà dòng lệ tuôn sa
    Khắc vào đây ba chữ Bạch Thu Hà
    Để kỷ niệm ngày ta không gặp nữa
    Câu 4. Tuấn mã ơi hãy phi mau về báo hung tin cho ta được rõ ràng Võ Đông Sơ đã vùi thây nơi gió bụi quang hà ... tiếng kẻng thu quân đã tắt lịm tận bao giờ. Hoàng hôn phủ trùm trên bãi chiến, một vẽ u buồn lạnh lẽo tiêu sơ, lá rừng rơi rụng như mưa. Phải chăng xây hộ nấm mồ cho ta, máu hồng theo lệ tuôn sa, nhắc câu chung thủy lòng ta nghẹn ngào
    Câu 5. Máu đào tuôn đẫm ướt nhung bào. Chí anh hùng vùi trong kiếm đau.Bóng chiều rơi cuối nẻo biên thùy. Ta thấy miền xa rũ bóng quân kỳ ... Ta muốn kêu lên ba tiếng Bạch Thu Hà. Bạch Thu Hà tim ta như ngừng đập, máu tuần hoàn như ngưng chảy khắp châu thân. Thôi thôi lỡ làng tiếng hẹn trăm năm, từ nay nàng có nhớ đến ta hãy ngâm câu ¨ Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi ...
    Câu 6. Bạch Thu Hà, Bạch Thu Hà  ơi nàng đã bao phen vượt núi trèo non để giữ vẹn tiết trinh, ta mấy bận lao mình trong nắng gió, chuyện hàn huyên chưa cùng nhau cạn tỏ thì giọt lệ chung tình đã nhuộm thắm chinh y. Thôi từ nay hết nợ hết duyên hết ân hết ái, lưỡi gươm thiêng ta xin gởi lại cho người yêu lý tưởng Bạch Thu Hà.
    Hỡi tình chung ơi, đường dài mịt mùng em không đến nơi. Mây nước buồn cơn lửa binh, hết kể chuyện chung tình. Khóc than duyên em một mình.
     
    SẦU VƯƠNG Ý NHẠC
    Soạn giả Viễn Châu
    Em ở nơi nào em ở đâu,
    Lời ca tức tưởi giữa cung sầu.
    Quê nghèo áo nhuộm màu sương gió,
    Một kiếp phong trần mấy biển dâu.
    Xe dừng lại bên kia cầu Bến Lức,
    Nhạc ai làm ray rứt cõi lòng ta.
    Họ không là những nhạc sĩ tài hoa,
    Nhưng đời gian khổ là bài ca đầy nước mắt.
    Câu 1. Mỗi khi có dịp xuống Hậu Giang và đi ngang cầu Bến Lức, tôi còn nhớ mãi những lời ca não nuột của em bé ngây thơ hát dạo ở ven đường ... Nắm chiếc gậy tre em dắt theo một ông lão tật nguyền ... Em cất tiếng ca nghe buồn rười rượi. Mưa rừng ơi mưa rừng, hạt mưa nhớ ai mưa triền miên. Phải chăng mưa buồn vì tình đời, mưa sầu vì lòng người duyên kiếp không lâu. ( Về vọng cổ ) Ôi buồn làm sao tiếng ca đầy thảm não.
    Câu 2. Không ai bảo ai nhưng cả xe đều im lặng và nghe đâu đây có tiếng thở dài ... Gió lạnh từ xa như họa theo khúc nhạc u hoài ... Ông lão sửa dây đàn em bé cũng trở sang điệu khác. Ai đang đi trên đường đê, ai có nghe vang câu hò đê mê, vô đây em dù trời mưa anh vẫn đưa em về ( Về vọng cổ ) Giữa trưa buồn nghe não ruột lòng ai.
    Mưa lành lạnh bay theo ngọn gió
    Gió trở chiều thổi nhẹ mưa sa.
    Buồn sao những tiếng nhạc lời ca
    Tình nhân loại chan hòa tình đất nước.
    Câu 4. Những đường tơ như chùng theo mấy ngón tay gầy guộc. Đang run run bấm nhẹ mấy cung đàn ... Chiếc đàn long phím tang thương như một kiếp cơ hàn ... Đôi hố mắt sâu thăm thẳm như chứa đựng một nỗi niềm dĩ vãng xa xăm. Xe đến rồi đi, kẻ xuống Hậu Giang người về đô thị. Ai không nghe cõi lòng bâng khuâng với lời ca ngây thơ vụng dại, vang vang trong tiếng nhạc thâm trầm.
    Câu 5. Cầm chiếc lon rỉ sét đưa lên vài bàn tay bỏ vào đôi tờ giấy bạc ông lão run run để lộ nét vui mừng ... Em bé cũng hân hoan cất tiếng ca rằng ... Qua thiên san kìa ai tiễn rượu vừa tàn, vui ca sang rồi đi tiễn binh ngoài ngàn. Người đi ngoài vạn lý quan san, người mong chờ trong bóng cô đơn. ( Về vọng cổ ) Ôi buồn làm sao người đi kẻ ở, buồn làm sao rạn vỡ tâm hồn .
    Câu 6. Bảng trắng đã lên rồi đoàn xe cũng từ từ chuyển bánh, tôi nhìn lần cuối hình ảnh cha con người hát dạo lòng bỗng dâng ngập một niềm thương, người ly hương ta cũng ly hương. Họ nhạc sĩ ta cũng là nhạc sĩ. Đời của ai rày đây mai đó thì đời của ta cũng sương gió lâu rồi. Mưa rừng ơi mưa rừng, hạt mưa nhớ ai mưa triền miên. Phải chăng mưa buồn vì tình đời, mưa sầu vì lòng người duyên kiếp không lâu.
    LÁ TRẦU XANH
    Soạn giả Viễn Châu
    Thương nhau cau bổ làm đôi miếng
    Một lá trầu xanh thắm nợ duyên.
    Cứ mỗi buổi chiều tan buổi chợ
    Em còn hoài vọng bóng người thương.
    Câu 1. Anh hứa với em khi mình nên duyên nợ. Thì một lá trầu xanh cũng nên vợ nên chồng ... Cau thắm trầu xanh thêm đượm thêm hồng ... Cứ mỗi buổi sáng tinh sương em gánh trầu ra chợ trên con đường thoăn thoăùt đôi chân. Nhưng em không sợ nắng vàng làm héo lá trầu xanh mà chỉ sợ người yêu chờ đợi buồn phiền. Dõi mắt kiếm tìm giữa buổi chợ tan lỡ chuyến hẹn hò tình duyên đôi lứa.
    Câu 2. Nhưng rồi một hôm mưa buồn phố chợ, bên thúng trầu xanh em đợi bạn chung tình ... Mưa gió cách ngăn duyên kiếp đôi mình ... Chợ vắng thưa người sao anh không đến yêu nhau ngại vì lầy lội bước chân. Để em quay về trong nổi nhớ mong. Trầu xanh nặng gánh là tình em thương nhớ. Anh phụ em rồi anh không đến nữa, để phiên chợ buồn làm héo úa lá trầu xanh.
    MẠNH LỆ QUÂN:  Hoa thu rụng rơi đầy bên bờ sông lạnh, em đếm bao lá rụng một ngày thu buồn hiu quạnh, khung trời mưa buồn hiu quạnh, ngỡ ngàng đứng bên cổng rào. Nhà anh đang nói cười rộn ràng. Em hỏi thăm hay được đây là ngày tân hôn. Ngày vui mừng tân hôn của anh với người mến thương, thôi rồi lỡ làng nợ duyên, má em lệ sầu ước mi. Lỡ câu mong đợi hy vọng, còn đâu tiếng thề ái ân, cớ sao anh vội sai hẹn tình em nỡ đành lãng quên, lời đoan thệ sao anh đành vội quên.
    Câu 5. Trời ơi ! hai thúng trầu xanh còn nặng oằn trên đôi vai bé nhỏ. Nhưng gánh tình chung đã gãy đỗ tự lâu rồi ... Tiếng pháo rền vang lẩn tiếng vui cười ... Anh sắp sửa vui vầy duyên mới, em cũng bắt đầu làm kẽ cô đơn. Muốn quay về để khỏi thấy cảnh gai mắt trái tai. Trời ơi chân muốn bước mà dạ còn mong ở lại. Ai hiểu được nổi khổ đau của người con gái, mười tám xuân xanh đã mang khối tuyệt tình.
    Câu 6. Trên đường dài lệ thắm ước chân mi, trên bến cũ đò xưa nay vắng bóng. Đò ơi sao mi không xót thương người vô vọng mà vội vàng rẽ lối qua sông. Mưa thu hay lệ rơi đầy trên má. Gió quyện về từng xác pháo bay.Thu về rụng lá trầu xanh,  trầu xanh rụng lá là tình anh hết rồi. Một gánh trầu còn oằn nặng trên vai. Nhu gánh nặng u hoài muôn vạn kiếp. Mưa thu lạnh buốt khung trời, anh phụ em rồi em còn biết tin ai.
     
    HOA TÍM BẰNG LĂNG
    Soạn giả Viễn Châu
    TRĂNG THU DẠ KHÚC: Gió lên lay động hoa bằng lăng thiết tha, Hoa diễm kiều hoa mặn mà Màu hoa tươi thắm lắm hoa ơi, Cũng như câu chuyện tình ta ngát hương.
    Câu 1. Con rạch Cái Thia chảy về tắc cậu, con sáo qua sông con sáo đậu hiên nhà ... Trời tháng tư em mặc áo hoa cà ... Qua ngõ nhà anh em kéo nghiêng vành nón. Giả bộ vô tình làm rớt cánh bằng lăng. Anh rón rén lượm cất cẩn thận trong gối áo. Đêm đêm nghe tiếng quốc gọi hè. Anh có nhớ em vuốt ve cánh bằng lăng cho đỡ nhớ.
    Câu 2. Hai đứa thương nhau chỉ biết nhìn nhau e thẹn. Anh nhát quá không dám nói dù chỉ một đôi lời ... Len lén nhìn em anh bắt gặp em cười ... Hàm răng trắng cắn hai hột lúa, mắt thẫn thờ chầm chậm ngó mây bay. Anh nói thầm mây đẹp lắm em ơi ! Mây trắng quá như tình ta trong trắng. Em bẽn lẽn cúi đầu nín lặng má ửng hồng trong vành nón nghiêng nghiêng.
    Rồi giặc Mỹ tràn qua thôn xóm
    Lửa bạo tàn thiêu đốt mái nhà tranh.
    Vườn rau nhỏ gót giày đinh giẫm nát
    Anh quyết đứng lên bảo vệ quê mình.
    Buổi tiễn đưa anh lên đường vào bộ đội
    Em đứng lặng yên không nói một lời.
    Câu 5. Chỉ nhìn thôi hỡi người em gái nhỏ, em có nghe chăng chiều chiến khu mây lộng bốn phương trời ... Anh giữ cánh hoa xưa như giữ một nụ cười ... Nhớ lại hôm nào em kéo nghiêng vành nón giả bộ vô tình làm rớt cánh bằng lăng. Đêm hành quân trăng sáng long lanh. Nhớ con rạch Cái Thia chảy về tắc cậu.  Em ước mơ ngày đất lành chim đậu. Con sáo qua sông con sáo đậu hiên nhà.
    Câu 6. Anh trở lại quê xưa lòng rộn rã niềm vui chiến thắng. Gặp lại em tóc vẫn cài màu hoa tím bằng lăng, anh nói thầm tình của đôi ta không thể cách ngăn. Dẫu chúng ta chưa nói với nhau một lời nhắn gởi, nhưng em ơi lửa tình yêu đã cháy ngời trong ánh mắt và đã trải qua tháng đợi năm chờ.Trãi qua bao cảnh nắng mưa, Mau hoa tím năm xưa xin tặng người. Cầm hoa em mỉm miệng cười, Như màu hoa tím trọn đời thủy chung.
    DÒNG SÔNG QUÊ EM
    Soạn giả Huyền Nhung
    Chiếc xuồng nhỏ đưa em về xóm nhỏ
    Nghe rì rầm tiếng sóng vỗ gần xa
    Dòng sông quê đẹp ánh trăng ngà
    Nghe câu hát xa xưa lòng anh chạnh nhớ.
    Ơi Vàm Cỏ Đông ! ơi hỡi dòng sông nước xanh Pháp đi rồi nay đuổi Mỹ xâm lăng. Giặc đi đời giặc sông càng xanh trong. Giặc đi đời giặc sông càng xanh trong...
    Câu 1: Từ buổi quen nhau anh thường kể cho em nghe chuyện màu xanh trên dòng sông Vàm Cỏ. Kỷ niệm quê hương hay tình em đó rồi năm tháng xa nhau như con sóng nhỏ trong lòng ... Dòng nước trong xanh soi bóng trăng rằm ... Mấy mươi năm sông cùng ta ra trận là bấy nhiêu lần chở nặng chiến công. Mau xanh quê hương lớn lên trong bom gầm lửa đạn. Nắng dãi mưa dầm có tình mẹ chắt chiu. Dòng sông tôi yêu chở nhiều nhung nhớ.
    Câu 2. Vàm Cỏ yêu thương như tình em gái nhỏ. Vẫn ở bên anh không rõ tự bao giờ ... Long An ơi chung thủy đợi chờ ... Quê hương ta là bài ca bất tận, trung dũng kiên cường đánh giặc toàn dân. Qua Vàm Cỏ Đông bỗng nhớ về Tân Trụ hỏi nơi nào không mang kỷ niệm quê hương. Mất mát đau thương càng cao giọng hát, cay đắng mặn nồng vẫn thơm hát tình em.
    TRĂNG THU DẠ KHÚC: Gió lên đi cho tình say ước mơ. Bấy lâu mong chờ anh trăng đôi bờ . Người đi thương nhớ, nhớ quê hương. Thủy chung giữ vẹn nghĩa tình sắt son mến yêu. Dòng sông tôi yêu hay dòng sữa mẹ hiền. Chở che bom đạn nuôi đàn con yêu qua tháng năm.
    Câu 5. Hàng dừa nước lung linh ru mình trong nắng mới, xuân đến xuân đi mấy mùa chờ đợi thời gian ơi chở nỗi mong chờ ... Tình quê hương không bến không bờ ... Nơi chưa đến chưa quen mà sao thấy nhớ. Miền hạ bây giờ chắc vui lắm phải không anh ? Tiếng hát đêm đêm của đàn em nhỏ. Vàm Cỏ Đông ! ơi Vàm Cỏ Đông, có phải máu cho anh mấy lần rơi đổ cho mảnh đất Long An thêm rạng rỡ tên vàng.
    Câu 6. Anh sẽ giữ cho màu xanh trên dòng sông Vàm Cỏ, giữ êm đềm kỷ niệm tuổi thơ. Giữ cho Long An bài ca thương nhớ, giữ ánh trăng vàng giữ ngôi sao nhỏ quê ta. Nghe tiếng em ca trên dòng sông giải phóng. Long lâng lâng như giấc mộng ban đầu.
    Ở tận sông Hồng em có biết, quê hương anh cũng có dòng sông. Anh mãi gọi với lòng tha thiết, Vàm Cỏ Đông ! ơi Vàm Cỏ Đông.
     
    CHỢ MỚI
    Soạn giả Trọng Nguyễn
    Nữ: Cái chợ có hồi nào và bao nhiêu tuổi
    Mà ai cũng bảo rằng chợ Mới quê tôi
    Nam  : Ở nơi đó tôi có một người thương,  Cứ chiều chiều nàng ra bờ sông giặt áo.
    LÝ CON SÁO GÒ CÔNG
    Nữ: Ra bờ sông như hẹn lứa đôi, Mang áo phơi cho anh nhìn, mà tình em mong người ơi. Con nước trôi xuôi dòng lững lờ.
                Nam : Trong bờ sông anh hẹn với em mai mốt đây anh mang cau trầu nhờ người xe duyên tình ta. Em chớ nên lo buồn anh đã thưa cùng mẹ cha.
    Nữ : Duyên chúng ta muôn đời như nước trên dòng đầy vơi.
    Câu 1. Nam  : Hai chúng tôi yêu nhau đã sáu năm trời mà chưa thành chồng thành vợ. Cha thì gật đầu còn mẹ quay ngang rồi bảo. Thằng Tâm tính nết cọc cằn sợ sau này con Hồng bị nó ăn hiếp. Nên Bà cứ dùng dằng chưa chịu cho hai đứa cùng nhau kết nghĩa châu trần ...   
    Nữ     : Làng xóm bàn tới bàn lui anh buồn thiệt là buồn ... Từ cái bữa nhà anh qua dạm hỏi thấy mẹ lắc đầu em cũng thôi giặt áo ở bờ sông.
    Nam  : Hôm có lệnh tòng quân.
    Nữ     : Sao anh không cho em biết
    Nam  : anh chỉ sợ cái lắc đầu và một tiếng không, rồi cứ ngóng trông nói chuyện lòng vòng, chỉ gợi buồn cho người đi kẻ ở
    Câu 2. Nữ     : Mấy hôm sau hay tin anh đi bộ đội, em vội chạy xuống Long Xuyên rồi qua Châu Đốc nhìn những chỗ tiễn quân xác pháo còn rải rác, mà bóng người thương chẳng biết đâu tìm ... Những bữa nhớ anh em giả đò đi chợ ghé nhà thăm hai Bác cho đỡ buồn ... Nghe Bác nói thư nào thằng Tâm cũng nhắn gởi, con Hồng có chồng ở đâu chưa. Đọc thư anh em mừng muốn khóc và không biết chừng nào mình mới gặp nhau. Bến sông xưa lững lờ con nước lớn, em đợi anh về sẽ giặt áo ở bờ sông.
    NỐI LỐI •  Nam : Anh vẫn nhớ em dù tụi mình chưa hẹn, Anh bỏ cái tính cọc cằn để mẹ quí em yêu. Đêm qua phà Cần Thơ nhìn con nước lớn, Có dòng nước nào về chợ Mới thăm em.
    LÝ CON SÁO GÒ CÔNG  Nữ     : Ơi dòng sông mang nước đi nơi nào, Có về thăm quê ghé thăm đôi miền rằng em nhớ thương anh nhiều.
    Nam  : Trông vời xa dường như trông thấy chiếc áo nàng phơi. Dòng sông chợ Mới người ơi, thương nhớ nhiều dù chưa hẹn trầu cau.
    Câu 5. Nữ     : Rồi gặp anh hai ảnh bảo : Anh bây giờ là dũng sĩ tánh nết hiền lành được đồng đôi yêu dân quí. Nghe nói chưa tròn câu chiếc ngoáy trầu trên tay mẹ bỗng dừng lại. Nhìn vào mắt em mẹ sung sướng vui cười ... Nhờ đi bộ đội mà thằng Tâm nay đã nên người ... Nếu như chưa có nơi nào mà gá nghĩa khi nó về mẹ sẽ làm đám cưới cho con. Em chạy vội ra bờ sông hai tay ôm mặt khóc, mà nước mắt thương chờ chảy giữa lòng son. Chợ Mới đón anh đòn người rễ quí. Còn buồn không anh sau chẳng thấy quay về.
    Câu 6. Nam  : Tuy có buồn nhưng anh không dám giận. Bởi cha mẹ nào cũng vì hạnh phúc cho con. Lỡ một lần xe duyên không phải bến thì suốt đời chịu khổ mà thôi. Anh chưa về vì biên cương còn bóng giặc. Chứ nhớ em nhiều nhớ chợ Mới thủy chung. Nhớ mẹ hiền nhưng lòng khẳng khái. Nhớ bến sông xưa em giặt áo buổi tre hè.
    Nữ  : Tết này em sẽ ra thăm anh ngoài ấy, Mẹ đã bằng lòng em không sợ mất anh.
    Nam  : Hơn năm mươi năm chợ mình vẫn là chợ Mới, Chỉ sáu năm chờ có lâu lắm không em.
     
    HÀN MẠC TỬ
    Soạn giả Viễn Châu
    Một vầng trăng ai xẻ làm đôi, nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường. Nhớ chuyện xưa ớ ... ờ ... ơ. Chuyện tình tan vỡ ly tan. Có người đem bán trăng vàng ai mua.
    Câu 1. Ai mua trăng mà người định đem đi bán. Người định bán bao nhiêu mốt ánh trăng vàng ... Người ở trần gian hay tận chốn cung hằng ... Ta muốn hỏi người điên hay tỉnh, sao cất tiếng rao hoài đem bán một vầng trăng. Đã mấy đêm liền ta ngồi đếm sao băng nghe sương khuya nhỏ giọt vào hồn, tôi muốn hỏi người mua đứt một vầng trăng. Nhưng chỉ sợ rằng trần gian u tối.
    Câu 2.Nàng ơi, nàng hỏi rằng ta điên hay tỉnh, còn nàng tỉnh hay điên mà mua ánh trăng vàng…. Trăng của riêng ta, ta chỉ bán cho nàng. Bằng một vầng trăng của Hàn Mạc Tử dù khuyết hay tròn dù đục hay trong (-). Đã mấy đêm rồi ta ngồi đếm sao băng, nàng cũng mỗi đêm ngậm ngùi cho số phận. Nàng buồn vì hơi sương nhỏ giọt. Ta cũng se lòng suốt một mùa trăng.
    Hàn Mạc Tử ơi anh ở đâu
    Lời ca nức nở lệ vương sầu.
    Nữa đêm trời đất đầy mưa gió
    Có kẽ tan rồi mộng bễ dâu.
    Câu 5.  Nghe tiếng người yêu gọi tên Hàn Mạc Tử, chàng vội vã quay lưng đi vào trong bóng tối nghe chuông khuya nức nỡ đỗ liên hồi ... úp mặt vào trong mà nghe chua xót nghẹn ngào ... Nàng hỏi vì sao chàng không nói, chàng bảo hết rồi duyên kiếp Mộng cầm ơi.Tôi đã quên nàng sao nàng chaỳng quên ta, còn lại gì đây một cuộc đời tàn phế. Nàng hãy về đi kẽo sương khuya xuống lạnh. Lạnh trần gian và lạnh cả vai gầy.
    Câu 6. (Bốn nhịp vô ... Lý con sáo) Duyên đôi ta đã lỡ mộng rồi anh ơi Vầng trăng vàng chơi vơi Trăng ơi trăng vỡ tự lâu rồi Theo tiếng nấc u hoài Lời xưa thề còn in theo bóng mây Theo dấu chân vẫn chưa tàn phai Tình ban đầu vì đâu trái ngang Duyên kiếp ơi đến nay thôi lìa tan
    Mộng cầm ơi thôi đừng chờ đợi nữa. Vì người của en yêu đã thành phế nhân rồi ...Mộng ban đầu chỉ bấy nhiêu thôi, đôi dòng chữ với mấy lời nhắn nhũ. Run run tôi viết tên nàng Ai mua trăng vàng tôi bán trăng cho.
     
    Trích đọan Tướng cướp BẠCH HẢI ĐƯỜNG
    PHỤNG HOÀNG : 8 câu
    1. Nhung ơi! Sao em nỡ đành đoạn bỏ ra đi khi con Thu vừa mới lên hai tuổi. Sao em đành quay lưng ngoảnh mặt khi anh vẫn còn tha thiết yêu.... em.
    2. Suốt một đời không gian dối 2. Tình nghĩa vợ chồng chung chăn xẻ gối. Từng tháng từng ngày mình gian khổ có nhau.
    3. Nhưng kể từ đây em sẽ ra đi không trở lại nữa rồi.
    4. Anh thì sẽ suốt đời mang án chỉ tội nghiệp con khờ nó đang còn trong tuổi ngây thơ.
    5. Rồi đây ai dạy dỗ nâng niu ai chăm sóc vỗ về khi thiếu tiếng ru em trong giấc ngủ đêm dài.
    6. Nó sẽ khóc đòi cha hay buồn vì nhớ mẹ. Cha thì đã bị tù đày, còn mẹ thì bỏ đi xa.
    7. Thượng đế ơi! Sao ông gây chi thảm trạng. Để khổ lòng nhau khi chia cắt gia đình.
    8. Thôi thì đành buông tay cho thượng đế an bài.
    Câu 4. Anh Minh, anh khoan đi đã anh hãy ở lại với em vài giây phút cuối, dẫu tình nghĩa của chúng ta nữa đường dang dở, nhưng kỷ niệm của ba năm hương lửa vẫn còn mang chất nặng ở trong lòng ... Một khoảng thời gian chăn gối mặn nồng .... Khi gặp lại nhau thì ân tình lỡ nhịp, chết dở linh hồn khóc chuyện ly tan . Anh đã trở về đây thì cần gặp lại mặt con nó đã khát tình cha từ ngày rời sữa mẹ, vậy anh hãy vì con mà niệm tình tha thứ cho người bạn gối chăn đã phụ nghĩa vong tình.
    Câu 5. Nhưng Nhung ơi! Em đừng quên anh đã là một tên tù vượt ngục với 20 năm đã chịu chung thân biệt xứ lưu... đày. 18 năm qua đối với anh nó là những chuỗi ngày.... dài. Nay gặp lại nhau đã hết hờn hết giận. Anh vẫn thèm nghe từng tiếng khóc của trẻ thơ. Con Thu bây giờ nó đã có chồng chưa em?. Nếu gặp lại anh nó có nhận ra mối tình phụ tử, hay cũng lại thờ ơ cho anh thêm buồn thêm khổ, thêm nhớ thêm thương cho anh nhỏ lệ thâm tình.
    Câu 6. Bị hành hạ nhẫn tâm nhưng tôi đã giết Hai Cang, tôi giết một con chó ghẻ mà 18 năm dài sống chung như tình chồng nghĩa vợ, một lỡ lầm mà tôi mới rửa sạch hết hôm nay. Hai Cang đã chết rồi thì yên phần nó và tôi cũng sẽ chấm dứt cuộc đời tôi. Lần cuối cùng của một người sắp chết. Cầu xin anh! Cầu xin anh hãy cho anh Minh gặp lại đứa con khờ (-). Đó là ân huệ cuối cùng mà anh dành lại cho tôi. Tôi là thủ phạm. Anh nghe rõ chưa? Tôi là thủ phạm. Minh ơi! cầu xin mình bình yên ở lại. Gặp mặt con khờ tôi vĩnh viễn ra đi./.
     
    NỬA ĐỜI HƯƠNG PHẤN
     
    1.     Dù biết rằng em có thành hôn với ai đi nữa, thì chị cũng ráng về vui với em ... để mừng ngày em xuất giá.
    2.     Cho vui lòng ba với má. Chị cũng nỡ mặt nỡ mày với lối xóm bà con.
    3.     Còn dượng ba đây là một thanh niên có học thức lại đàng hoàng.
    4.     Chị vô cùng sung sướng khi thấy em có một người chồng như lòng chị ước mong. Nam :
    5.     Chị hai ơi ! chị nói chi câu ấy cho thêm đau lòng.
    6.     Chớ ai kia cũng đau khổ muôn phần, chớ nào phải đâu người ta phụ bạc.
    7.     Tại số trời biết nói sao đây. Anh nói chuyện chi mà em không hiểu được
    8.     Anh hãy nói rõ ngọn ngành, kẽo mà em đây khỏi thắc mắc với mình.
    9.     Nếu thương người xin Dượng đừng có nói ra.
    10.             Mà tội nghiệp cho em của người ta, thà chịu khổ một mình, chớ đừng để sầu cho ai. Nam : Ôi ! đau đớn thay ! muốn gọi tên em mà gọi chẳng nên lời. 
    11.             Kìa Dượng ba đừng nói ra sự thật, sự thật chị đây là ... là ... chị ruột của em.
     
    DỆT CHẶNG ĐƯỜNG XUÂN
    Em ra đi khi gà chưa gọi sáng, trăng mùng mười còn giợn nước giữa đầm sen.
    Vẫn còn chiếc xuồng con cây sào nặng thân quen, vẫn cơm gói mo cau khăn rằn quấn cổ.
    Câu 1. Nữ : Ngày lại ngày ngày qua hàng trăm cây số, nối chặng đường dây em vượt lộ qua đồng... Theo nhịp quê hương lưu chảy mạch máu hồng...
    Nam : Cuộc đời vui khi chiến trường vẫy gọi, rút ngắn đoạn đường là thêm bước tiến công .
    Nữ: Xuồng em chở chú dân quân, chở anh cán bộ chở cô hậu cần, nón tai bèo lấp lánh dưới trăng, lúc nói chuyện thì thầm khi cười vui rộn rã.
    Câu 2. Nam : Cây sào nặng xô nước đồng lã chã, xuồng chồm lên nhảy nhót ánh sao trời ... Bình minh đã thức dậy rồi ...
    Nữ: Nỗi nôn nao khi chân trời rực sáng, em ngỡ mình như cánh cò bay. Thời gian em nắm trong tay cho đêm nới rộng cho ngày dài ra, cho về kịp (chuyến) chiến trường xa, cho tin xuân đến muôn nhà yên vui.
    TRĂNG THU DẠ KHÚC Nam : Vẵng... xa đưa giọng hò bồng lên theo gió mây, âm thanh dịu dàng tha thiết ân tình.
    Nữ: Rằng em như chiếc thoi đưa, tháng năm em dệt chặng đường mùa xuân với nước non.
    Câu 4. Nam : Rộng cánh đồng xa trãi mình ôm tiếng gió nhìn những chiếc sao nhấp nháy như từng đôi mắt nhỏ lưng trời ... Đưa chéo khăn lau trán em cười ... cây sào nặng kéo dài trên mặt nước, chuyện cuộc đời em kể nỗi ngược xuôi .
    Nữ : Giao liên cực lắm nhưng vui, chiều sang Tân Định sáng rời Cô Tô. Nam : Soi trăng nước bạc ba hồ, đêm vượt Cái Lớn ngày vô Vĩnh Bình.
    Câu 5. Nư õ: Thuở em đi vừa tròn mười bốn tuổi, mẹ tiễn chân em đến tận nơi... này. Mái tóc màu mây chưa phủ vai gầy. Đời ở đợ ít no nhiều đói, thiếu bạc tiền dư dả đòn roi. Em đi từ ấy đến nay, quản chi ngày vắn đêm dài gian truân. Sông kia rừng đó đã từng, em đi dệt chặng mùa xuân cho đời ... 
    Câu 6. Nam : Đường kháng chiến đi lên mỗi bước, nghe đời mình tầm vóc lớn thêm, dệt tình yêu quê hương đất nước nối trăm nguồn máu chảy về tim, mang tình xuân chắp cánh bay không nghĩ, nghe tâm hồn phơi phới dâng cao, qua mỗi chặng đường đi đánh Mỹ, tay dang tay thành những chiến hào. Nư õ: Hò..... ơ....... ơ.... Bầu trời có mấy vì sao, người giao liên cũng có bao nhiêu miền. Giọng hò dìu dặt thân thương của người em gái dệt đường mùa xuân.
     
    THƯƠNG EM NHIỀU QUA LÁ THƯ XUÂN
    Rừng vào xuân rừng thay lá mới
    Lá đỏ rơi đầy phủ lối quân đi
    Giữa lúc hành quân dừng chân anh viết vội
    Gủi về em bên ấy xa xôi
    VC: Anh gửi về em nơi miền xa xôi tổ quốc đang buổi hành quân dừng chân anh nắn nót con chim mừng xuân đang vui hót trên … cành
    Câu 1: Ở nơi đây rừng vào xuân rừng không có mai vàng, chỉ có hoàng hôn rừng buông sương trắng và tiếng chim ngàn giục sang buổi bình minh. Thương em nhiều áo vải mong manh, ruộng sớm đồng trưa, mưa nắng tảo tầng, nuôi con thay chồng đuổi giặc đường xa, đất bám đôi chân bàn tay rám nắng.
    Câu 2: Tết đến năm nay nhớ may con áo mới đắp ấm thêm chăn khi đêm tối lạnh lùng. Anh vẫn hành quân vui với núi rừng, đồng đội bên anh những chàng trai trẻ, ba lô nặng đường dài áo rách đôi vai, ôm súng bên mình suốt lứa tuổi hai mươi, chưa ngắm mắt xanh một người con gái, chưa nói cùng ai một lời ân ái, giặt đến lên đường súng lại cầm tay.
    Mùa xuân về em hãy nói cùng con
    Mai con lớn con sẽ thành chiến sĩ
    Như chú như cha suốt đời bền bỉ
    Đuổi giặc xâm lăng chưa ngơi nghĩ một ngày.
    VC: Câu hát người xưa em hãy ru con ngủ, chí làm trai dặm ngàn mây phủ gấm dốc gian sang ta gìn giữ muôn đời
    Câu 5: Câu hát người xưa em hãy chọn lấy lời. “Làm trai cho đáng than trai, xuống đông đông tĩnh lên đoài đoài yên”. Lịch sử giống nòi hãy thuộc rõ từng trang, khe ngắm đỉnh ruồi con tập nhìn cho kỹ, ngòi viết học trò mũi lê người chiến sĩ, nhớ nghe con giặt dành cỏi biên thùy
    Câu 6:  Mùa xuân này là đã hai xuân, hai đứa hai nơi nhưng lòng ta không giới tuyến, xa cách đôi ta cho ở nơi đây triệu người xa gặp lại, xà rông mới rực màu trai gái mừng xuân. Chim két bay về nghe nhạc trổi ngủ âm, điệu à ê lượn theo cánh tay cong cô gái. Ánh lửa bập bùng soi hồn trai rực cháy, nhịp lâm dông nghiêng mái nhà sàn, rừng vào xuân rừng thay áo mới, lá đỏ rơi đầy phủ lối quân đi, giữa buổi hành quân dừng chân anh viết vội, thương em nhiều qua lá thư xuân.
    Nam Xuân
    Khi hai ta đang dung rủi dưới trăng khuya. U buồn, bên bờ Ô Giang, gió lướt miên man, nghe như lời thở than, ta thương ai dốc ngọc mình vàng, nay phải cam vào lửa đạn. Trong tiếng trống kinh hoàng, bụi bay mờ Ô Giang. Thần thiếp đâu quản gì, dặm trường tên đạn, chỉ thương kẻ anh hùng, buổi vận cùng long đong. Sáo Trương Lương vẫn khúc bi sầu, Hạng Võ này phải chịu sa cơ, bao nhiêu đệ tử cũng không còn, cơ nghiệp đành tiêu tan.
    Nam Ai
    Trên sông…thương. Một đêm trăng nước mơ màng. Trầm lặng giữa không gian, lá bay nhẹ nhàng, dật dờ trên bến Cô Giang. Có một chàng làm bạn với đò ngang, có một buổi chiều về, nhìn cảnh vật lê thê, chàng trổi lên những tiếng tiêu sầu, và khoan hò suốt cả canh thâu, vui thú cảnh hiền hòa, mặc cho đời bể dâu, mặc ai tranh dành đoạt lợi, mặc ai tranh giành đoạt lợi. Nhưng chàng ta vẫn không màn, chỉ làm bạn với trăng vàng, cùng chiếc đò trên Thương Giang.
    Đảo Ngũ Cung
    Phận nữ nhi, cần phải hiểu câu tứ đức tam tùng, thuở còn ở tại gia, hiếu thảo cùng mẹ cha, tuổi cặp kê xuất giá tòng phu về quê chồng ăn ở cho đẹp lòng. Dầu cay đắng hay mặn nồng hãy giữ tròn đạo dâu con. Xử thế khôn, bất cứ ai trong hương thôn, ngoài láng giềng lân cận, trên thuận dưới hòa, đẹp lòng dạ mẹ cha. Gái thuyền quyên rất chính chuyên, điều rủi mai chung thủy một lòng, loan phụng được chung phòng là nhờ bà nguyệt ông tơ.
    Ngựa Ô Bắc
    Dạ thưa dì, hai đứa.. con, ra đồng hồi ban mai, gà mười tám con, vịt thì hai mươi, nó về đây đủ số… không thiếu sót một con, sao dì la réo cả tông môn.
    Hai đứa bây là đổ ngổ nghịch, mẹ bây ngày trước chẳng biết dạy con, nói chuyện với tao bây trả treo như vậy
    Dì đã rầy oan nên con phân tỏa, chớ nào đâu dám ương ngạnh với dì.
    Chớ con Cúc Hoa nó chết đã lâu rồi, nó để lại hai đứa tiểu hồi, nó làm cho mình phải nghẹn cổ khan hơi.
    Dì Hai ơi, con xin năn nỉ với dì, con có lỗi thì dì rầy, chớ dì đừng nói hành người khuất mặt mà chi.
    Lý Sâm Thương
    Trăng nước đêm chia ly, buồn thương, người đi vạn lý, rặng liễu vươn tơ vương, chàng ơi, tha thiết vấn vương, tình ta còn vương man mà ai xui ta khóc duyên bẻ bang, trên đường về Chiêm ban, một than em dõi trông mây ngàn.
    Vọng Kim Lang
    Buổi tiễn đưa.. nhau. Nghe buốt đau tim này, ôi mắt hoen lệ mờ, mà hình nàng vẫn chưa mờ phai, bấy lâu gối chăn mặn nồng mà giờ đành phụng loan lìa đôi
    San hà đang hồi ngập tràn nguy biến, thiếp sang cống hồ là để cứu lấy non sông. Chớ nên luyến lưu thêm buồn, tình ta đành cách ngăn từ đây.
    Khanh ơi chớ nói chia lìa, làm cho lòng trẫm như vò tơ. Giờ đây đôi ngã chia ly, nhớ nhau trong mộng mà thôi, biên thùy mịch mù xa xăm, bước gian truân chỉ mình khanh thôi.
    Kim Tiền Bản
    Được, cứ mắn tôi đi, rồi sau này đừng có hối hận, cô cứ tưởng lấy vải thưa che mắt thánh được sao? Chuyện xấu của cô mọi người chưa quên được, dù năm năm qua miệng thế vẫn còn dèm pha.
    Tôi không cần ông, nhắc lại chuyện qua, tốt xấu nên hư gì cũng mặc xác người ta, tâm địa xấu xa sao ông không tự lo rửa sạch, lại bươi móc chuyện thế nhân có ích lợi gì không.
    Lý Trăng Soi
    Ôi, mùa trăng, mơ ước, duyên tình. Như còn soi bóng đôi chúng mình mà giờ đây phải cam ly tình. Em còn xuân, đời như hoa nở thơm ngát tình nồng hương, mà hôm nay xa cách người thương, cho chúng mình không trọn mà thương.
    Ngũ Điểm Bài Tạ
    Chú hề, khán giả đều ghê, râu ria để ngạnh trê xồm xàm, cười duyên như tiếng loài dê, gặp con gái thì bê lại gần. Cuộc đời ba xạo bốn mùa, chúa trùm hống hách nói cương, ưa đấu láo tại nơi hậu trường. Mắt nhướng trừng trừng liếc liếc, trổ mồi trễ giọng khó thương, hạng người điễu giả bất lương, lòng dạ không tốt không thương chút nào.
    Lưu Thủy Hành Vân
    Anh chớ vội phiền lo lắng chi, giờ có em bên mình, anh nên cố gắn sử kinh đêm ngày trôi mau, ngày mai đây nở mặt rạng mày.
    Ôi xót thương làm sao thân nữ nhi, nàng vẫn luôn chung tình. Anh đây cố gắn sớm hôm miệt mài sử kinh, ngày vinh quy đón em theo chồng.
    Phi Vân Điệp Khúc
    Tiễn em theo chồng, về quê. Xa rời anh, hết mông xum vầy, ơi người, thấu chăng lòng anh.
    Em, phụ tình anh đây, có hiểu cho lòng, lòng này em yêu mãi mãi không bao giờ đổi thay.
    Em là người yêu của anh mà tháng năm anh vẫn mơ về em.
    Duyên tình em anh khắc ghi mãi trong tim chẳng quên bao giờ.
    Nay chia lìa thôi còn gì đâu, hỡi em yêu sao nở quên cho đành tâm
    Thương, nhớ thương em nhiều, sao đành phụ anh, tình anh đã trao em đành quên sao, giờ em đã xa không còn bên anh, người em mến thương, biết bao uất nghẹn, nổi lòng sầu đau.
    Thôi, cách xa nhau rồi, thôi còn gì đâu, nói không nên lời ôi tình yêu mãi ghi trong lòng, hình bóng của người anh mến yêu.
    Trăng, ở trên bầu trời, trăng vàng hay chăng, sẻ chia đôi đường tình ái, chúc em theo chồng tròn duyên xin đừng luyến lưu, còn đâu để khổ sầu tim anh.
    Lý Mỹ Hưng
    Dừa xanh, soi mình nước xanh bên cầu, lung linh giữa dòng sông cánh bèo nhấp nhô lững lờ
    Niềm vui giờ đây đã đến với từng xóm thôn, nay đã qua cách xa người ơi.
    Sống trong cuộc đời, ước mơ càng thêm trong sáng. Giữ cho quê mình thêm đẹp dáng hình người xưa
    Sống trong cuộc đời, ước mơ càng thêm trong sáng. Giữ cho quê mình thêm đẹp dáng hình người xưa.
    Lý Con Sáo
    Trên bến sông, thoáng trông con đò năm xưa, chị cầm chèo thay mẹ sớm trưa, và bao cuộc tiễn đưa, đoàn trai trẻ lên đường, ra nơi chiến trường.
    Giờ tôi mới tường bông mua ấy, trên bến sông đang chở tôi đi kìa những người mang nhiều mơ ước đang cùng nhau theo bước cha ông.
    Đoản Khúc Lam Giang
    Thôi giờ đành chia ly, xin thánh quân lui về chốn cung quy, đừng lưu luyến chi thêm buồn, để Chiêu Quân được yên lòng mà cất bước. Ngoài màn trời mưa vẫn rơi, như khóc than cho duyên phận hồng nhan. Sao nhiều đắng cay sầu đau, dở dang duyên tình giửa khi lửa hương nồng say. Nghe lời nàng phân qua, tan nát cả tim ta, ôi đớn đau vô cùng, sầu hận vươn man, trọn kiếp không phai. Nàng hỡi từ đây, xa cách rồi, ngàn thu vĩnh biệt, hết mong gì ngày mai tao phùng.
    Bão tố phong ba, thổi ạt ào, làm tan nát cánh hoa xuân giữa trời tươi thắm, dẫu cho hơi tàn, thiếp nguyện thủy chung, cuối xin thánh hoàng chớ nặng tình thương thêm vấn vương.
     
     
     
     
     
     
     
     
    Tuyen tap nhung bai ca co hay