trang Blog

nhat_ky_than_tienTham gia: 30/06/2009
  • 5 Bài Thơ Về Bác Hồ
    Thể Thao
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    5 Bài Thơ Về Bác Hồ

    Bác ơi

    Tố Hữu
    6-9-1969


    Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
    Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa...
    Chiều nay con chạy về thǎm Bác
    Ướt lạnh vườn cau, mấy gốc dừa!

    Con lại lần theo lối sỏi quen
    Đến bên thang gác, đứng nhìn lên
    Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa?
    Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!

    Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!
    Mùa thu đang đẹp, nắng xanh trời
    Miền Nam đang thắng, mơ ngày hội
    Rước Bác vào thǎm, thấy Bác cười!

    Trái bưởi kia vàng ngọt với ai
    Thơm cho ai nữa, hỡi hoa nhài!
    Còn đâu bóng Bác đi hôm sớm
    Quanh mặt hồ in mây trắng bay...

    Ôi, phải chi lòng được thảnh thơi
    Nǎm canh bớt nặng nỗi thương đời
    Bác ơi, tim Bác mênh mông thế
    Ôm cả non sông, mọi kiếp người.

    Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đau
    Nỗi đau dân nước, nỗi nǎm châu
    Chỉ lo muôn mối như lòng mẹ
    Cho hôm nay và cho mai sau...

    Bác sống như trời đất của ta
    Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa
    Tự do cho mỗi đời nô lệ
    Sữa để em thơ, lụa tặng già

    Bác nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhà
    Miền Nam mong Bác, nỗi mong cha
    Bác nghe từng bước trên tiền tuyến
    Lắng mỗi tin mừng tiếng súng xa.

    Bác vui như ánh buổi bình minh
    Vui mỗi mầm non, trái chín cành
    Vui tiếng ca chung hòa bốn biển
    Nâng niu tất cả chỉ quên mình.

    Bác để tình thương cho chúng con
    Một đời thanh bạch, chẳng vàng son
    Mong manh áo vải hồn muôn trượng
    Hơn tượng đồng phơi những lối mòn.

    Ôi Bác Hồ ơi, những xế chiều
    Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu?
    Ra đi, Bác dặn: "Còn non nước..."
    Nghĩa nặng, lòng không dám khóc nhiều

    Bác đã lên đường theo tổ tiên
    Mác - Lênin, thế giới Người hiền
    A'nh hào quang đỏ thêm sông núi
    Dắt chúng con cùng nhau tiến lên!

    Nhớ đôi dép cũ nặng công ơn
    Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn
    Xin nguyện cùng Người vươn tới mãi
    Vững như muôn ngọn dải Trường Sơn.

     

    VIẾNG LĂNG BÁC

    Con ở miền Nam ra thǎm lǎng Bác
    Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
    Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
    Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng.

    Ngày ngày mặt trời đi qua trên lǎng
    Thấy một mặt trời trong lǎng đất đỏ
    Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
    Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân...

    Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
    Giữa một vầng trǎng sáng dịu hiền
    Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
    Mà sao nghe nhói ở trong tim!

    Mai về miền Nam, thương trào nước mắt
    Muốn làm con chim hót quanh lǎng Bác
    Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây
    Muốn là cây tre trung hiếu chốn này.
    (Viễn Phương
    4-1976)

     

    Đêm nay Bác không ngủ

    Anh đội viên thức dậy
    Thấy trời khuya lắm rồi
    Mà sao Bác vẫn ngồi
    Đêm nay Bác không ngủ

    Lặng yên bên bếp lửa
    Vẻ mặt Bác trầm ngâm
    Trời thì mưa lâm thâm
    Mái lều gianh xơ xác

    Anh đội viên nhìn Bác

    Càng nhìn lại càng thương
    Người cha mái tóc bạc
    Đốt lửa cho anh nằm

    Rồi Bác đi dém chăn
    Từng người, từng người một
    Sợ cháu mình giật thột
    Bác nhón chân nhẹ nhàng

    Anh đội viên mơ màng
    Như nằm trong giấc mộng
    Bóng Bác cao lồng lộng
    Ấm hơn ngọn lửa hồng

    Thổn thức cả nỗi lòng
    Thầm thì anh hỏi nhỏ:
    - Bác ơi, Bác chưa ngủ
    Bác có lạnh lắm không?

    - Chú cứ việc ngủ ngon
    Ngày mai đi đánh giặc
    Vâng lời anh nhắm mắt
    Nhưng bụng vẫn bồn chồn

    Không biết nói gì hơn
    Anh nằm lo Bác ốm
    Lòng anh cứ bề bộn
    Vì Bác vẫn thức hoài

    Chiến dịch hãy còn dài
    Đường hầm lắm dốc lắm ụ
    Đêm nay Bác không ngủ
    Lấy sức đâu mà đi!

    … Lần thứ ba thức dậy
    Anh hốt hoảng giật mình
    Bác vẫn ngồi đinh ninh
    Chòm râu im phăng phắc

    Anh vội vàng nằng nặc:
    - Mời Bác ngủ Bác ơi
    Trời sắp sáng mất rồi
    Bác ơi, mời Bác ngủ.

    - Chú cứ việc ngủ ngon
    Ngày mai đi đánh giặc
    Bác thức thì mặc Bác
    Bác ngủ không yên lòng

    Bác thương đoàn dân công
    Đêm nay ngủ ngoài rừng
    Rải lá cây làm chiếu
    Manh áo phủ làm chăn

    Trời thì mưa lâm thân
    Làm sao cho khỏi ướt
    Càng thương càng nóng ruột
    Mong trời sáng mau mau

    Anh đội viên nhìn Bác
    Bác nhìn ngọn lửa hồng
    Lòng vui sướng mênh mông
    Anh thức luôn cùng Bác

    Đêm nay Bác ngồi đó
    Đêm nay Bác không ngủ
    Vì một lẽ thường tình
    Bác là Hồ Chí Minh.

    Minh Tuệ
    1951


    Đọc thơ Bác

    Ngục tối, trái tim càng cháy lửa
    Xích xiềng không khóa nổi lời ca
    Trăm sông nghìn núi chân không ngã
    Yêu nước yêu người yêu cỏ hoa.

    Đọc lời thơ Bác tâm hồn Bác
    Một tấm gương trong chẳng bụi mờ
    Bóng cây đại thụ trùm xanh mát
    Cánh rộng chim bằng bay tự do.

    Tự do! Gươm súng nào ngăn được
    Biển rộng sông dài ý chí cao
    Thân ở trong tù, lòng ở Nước
    Bay quanh hồn mộng ánh vàng sao.

    Khi chim rừng ca rộn núi
    Khi nhìn khóm chuối ánh trăng soi
    Lao lung vẫn giữ lòng thư thái
    Nắm chắc trong tay cả cuộc đời.

    Tôi đọc trăm bài trăm ý đẹp
    ánh đèn tỏa rạng mái đầu xanh
    Vần thơ của Bác, vần thơ thép
    Mà vẫn mênh mông bát ngát tình.
    Hoàng Trung Thông
    5-1960

    Cháu nhớ Bác Hồ

    Đêm nay bên bến Ô Lâu
    Cháu ngồi cháu nhớ chòm râu Bác Hồ
    Nhớ hình Bác giữa bóng cờ
    Hồng hào đôi má, bạc phơ mái đầu
    Mắt hiền sáng rực như sao
    Bác nhìn tận đến Cà Mau sáng ngời
    Nhớ khi trăng sáng đầy trời
    Trung thu bác gởi những lời vào thăm
    Nhớ ngày quê cháu tan hoang
    Lụt trôi, Bác gởi lúa vàng vào cho
    Nhớ khi nhà cháu ra tro
    Bác đưa bộ đội về lo che giùm
    Bác ơi nhớ mấy cho cùng
    Ngoài xa Bác có thấu lòng cháu không.
    Đêm đêm cháu những bâng khuâng
    Giở xem ảnh Bác cất thầm bấy lâu
    Nhìn mắt sáng, nhìn chòm râu
    Nhìn vầng trán rộng, nhìn đầu bạc phơ
    Càng nhìn càng lại ngẩn ngơ
    Ôm hôn ảnh Bác mà ngờ Bác hôn
    Bác ơi dù cách núi non
    Mà hình Bác vẫn trong lòng không xa
    Giặc kia muốn cắt sơn hà
    Mà miền Nam vẫn hướng ra Bác Hồ,
    Hướng về sắc đỏ ngọn cờ
    Về ngày Nam Bắc cõi bờ liền nhau.
    Đêm nằm cháu những chiêm bao
    Ngày vui thống nhất Bác vào miền Nam.
    Cổng chào dựng chật đường quan
    Bác đến đình làng Bác đứng trên cao
    Bác cười thân mật biết bao
    Bác dặn đồng bào cặn kẽ từng câu
    Ung dung Bác vuốt chòm râu
    Bác xoa đầu cháu, Bác âu yếm cười.
    Đêm nay trăng lại sáng rồi
    Trung thu nhớ bác cháu ngồi cháu trông
    Ngoài xa nghe tiếng trống rung
    Nghe những nhi đồng nhảy múa hò reo
    Bác chắc cũng nhớ cháu nghèo
    Miền Nam đau khổ sớm chiều trông ra.

    Thanh Hải
    8-1956

     

     

    5 Bài Thơ Về Bác Hồ