Bạn vui lòng Đăng nhập nếu đã có tài khoản tại Yume.vn
Hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí.
Chùm thơ về Mùa xuân - Bảo Lâm
13/02/2009 09:04 | 2,155 lượt xem
NHÌN VỀ PHÍA MẶT TRỜI
Nhìn về phía mặt trời
Lặng thầm mà sống
Dù cuộc đời có muôn vàn cay đắng
Mỗi bình minh là một niềm tin
Xin đừng hủy hoại mình
Lúc ta đang âm thầm, tuyệt vọng
Nhìn về phía mặt trời
Đốt lên bầu máu nóng
Máu trào sôi sẽ thành lối ta đi
Đau đớn tột cùng
Hãy cố nhìn kia
Ánh dương đỏ đang leo dần đỉnh dốc
Chỉ cần bước lên
Chỉ cần không ngã gục
Con đường đời lại nâng đỡ ta qua…
26/11/05.
NIỀM TIN
Mùa xuân ơi – Lại đến
Gieo ánh bạc trên đường
Trên hàng cây, mái phố
Trong lòng người tha phương
Năm nay, xuân khác lạ
Không dâng trào, đắm say
Biết bao nhiêu biến cố
Thay đổi nhanh hàng ngày
Xuân đi vào sâu thẳm
Ẩn giấu một niềm tin
Chắc mai trời sẽ ấm
Bởi tuyết hồng lung linh…
26/11/05
XUÂN ĐẾN
Vẫn chỉ là một mùa thôi
Mỗi năm đến kỳ thay đổi
Nhẹ như tia nắng mặt trời
Vừa đi qua vùng đêm tối
Thế mà em ơi, em ơi
Mùa xuân thiết tha mời gọi
Gom hết niềm vui trong năm
Kịp một lần khoe áo mới
Bao nhiêu buồn thương, vương vấn
Cả năm trong mấy trăm ngày
Chỉ cần mùa xuân lên tiếng
Hoa vàng nở giữa lòng tay
Em đi bên anh chiều nay
Đất trời nồng nàn như say
Mùa xuân đang giơ tay vẫy
Kìa mùa xuân đang thức dậy…
26/11/05.
MỪNG XUÂN MỚI
Có điều gì như thể báo xuân sang
Tuyết rơi ấm la đà trên mặt phố
Hàng hóa mới đã hồng trong, ngoài chợ
Tiếng hỏi chào như xoắn lại thân quen
Những chuyến bay đầy, những chuyến bay thêm
Nối hai miền quê hương mừng năm mới
Cầm chiếc vé trên tay thấy xuân về rất vội
Cô gái Tuyết má hồng mơ trẩy hội chùa Hương
Thấp thoáng bên trời màu khói bánh chưng
Đang nóng vội cho người sang xứ bạn
Cành thông xanh nhựa dồn về ứ đọng
Nghe giao mùa đơm lộc hứng đầy tay
Trước bậc thềm một xuân mới năm nay
Ta gặp lại những niềm vui thơ trẻ
Xin gửi muôn vàn tình thân yêu trần thế
Gọi mùa đi trên những lối mây hồng…
1/12/05.
Bonus : Vội vàng của Xuân Diệu
Vội Vàng
Xuân Diệu
Tặng Vũ Đình Liên
Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.
Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến anh này đây khúc tình si;
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,
Mỗi buổi sáng thần Vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa;
Tôi không chờ khi nắng hạ hoài xuân
Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật,
không cho dài thời trẻ của nhân gian;
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại.
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
Khắp sông, núi đều than thầm tiễn biệt.
Con gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?
Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa...
Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước , và cây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng
Cho no nê hương sắc của thời tươi :
- Hỡi xuân hồng - Ta muốn cắn vào ngươi!
--------------------------------------------------
Danh sách những entry đã post
Liên hệ
Xem các bài viết khác