trang Blog

forever_love Su^^Tham gia: 22/02/2009
  • GLOOMY SUNDAY (Chủ Nhật Buồn)   BÀI HÁT GÂY CHẾT NGƯỜI!!!
    Giải Trí
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    GLOOMY SUNDAY (Chủ Nhật Buồn) BÀI HÁT GÂY CHẾT NGƯỜI!!!

    GLOOMY Sunday" là tên của một bài hát kể về 1 tình yêu đã mất. Thật đúng như tựa đề của nó, bài hát được viết vào một ngày Chủ Nhật thật ảm đạm của tháng 12 năm 1932 bởi 1 nhà soạn nhạc tên là Reszo Seress.
     
    Reszo thường nằm nguyên ngày trong căn phòng của mình ở thủ đô Paris. Người phụ nữ anh yêu vừa cự tuyệt tình yêu cao thượng của anh. Reszo luôn luôn tôn thờ tình yêu của mình, nên vì vậy anh đã phải đau khổ thật nhiều khi tình yêu của anh bị từ chốị Trong nỗi thất vọng, anh đã sáng tác ra bài hát sầu thảm nhất trong đời. Khi bài nhạc được hoàn thành, Reszo cảm thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút trong lòng. Tuy nó không bù vào nỗi mất mát tình yêu to lớn kia, nhưng bài hát của anh ta chưa thật hay - đủ hay để được đưa vào đĩa nhạc thời bấy giờ.

    Khi Reszo cố gắng bán "Gloomy Sunday", thoạt đầu anh đã gặp nhiều khó khăn khi tìm người tiêu thụ. Các nhà sản xuất đĩa nhạc cho rằng bài hát nghe rất lạ và quá buồn thảm để trở thành 1 đĩa nhạc có giá trị.


    Một nhà sản xuất đã viết rằng: "Có cả một mối tuyệt vọng bị cưỡng ép thật kinh khủng trong bài hát ấỵ Tôi không nghĩ rằng nó sẽ đem lại điều gì hay ho cho người nào nghe bài hát ấỵ" (There's a sort of terrible compelling despair about it. I don't think it would do anyone anyone any good to hear a song like that.)

    Nhưng không vì thế mà Reszo ngừng cố gắng để tìm mối tiêu thụ. Cuối cùng, anh ta đã tìm được 1 nhà sản xuất chịu phát hành nhạc của anh. Khi bài hát được tung ra thị trường cũng là lúc nhiều sự việc lạ lùng bắt đầu xảy ra.


    Đã có hơn 100 người tự tử sau khi nghe bài hát này của Rezso Seress
    (Ảnh: Deviant Art)

    Một người đàn ông đang ngồi trong một quán café đông đúc tại Budapest đòi ban nhạc chơi bản "Gloomy Sundaỵ" Người đàn ông ngồi tại bàn ông ta vừa nhấp rượu champagne vừa lắng nghe bài nhạc. Khi bản nhạc chấm dứt, người đàn ông trả tiền, rời khỏi quán, và vẫy một chiếc xe taxi. Vừa ngồi vào trong xe, ông ta liền lôi ra một khẩu súng và tự kết liễu đời mình.

    Vài ngày sau đó, một cô gái bán hàng thật trẻ đã tự treo cổ tại Berlin. Nằm phía dưới chân của cô gái là tờ nhạc của bài "Gloomy Sunday" .

    Một cô thư ký xinh đẹp tại New York tự tử trong căn apartment bằng hơi ga đã để lại một mẩu giấy nhỏ xin yêu cầu bản nhạc "Gloomy Sunday" được chơi vào buổi lễ an táng cô.

    Khắp thế giới, có nhiều bài tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ây. Ca sĩ chết trong lúc hát. Người ta chết trong lúc nghe.

    Cuối cùng thì công ty truyền thông Anh Quốc phải cấm hẳn bài "Gloomy Sunday" vào những buổi phát thanh thường lệ trên làn sóng. Công ty này không thể làm ngơ trước những lời phiền hà đến từ bài hát ấy.

    Nhiều hệ thống viễn thông Hoa Kỳ cũng nhanh chóng làm giống vậy. Mười lăm quốc gia khác đã đâm đơn kiện bài hát. Các luật sư quanh thế giới đã tranh luận rằng người soạn nhạc của bài hát có nên chịu trách nhiệm cho hàng loạt cái chết là hậu quả của sự sáng tạo của anh ta hay không. Nhưng khi các đài radio cố gắng hủy bỏ bài hát thì nó càng trở nên phổ biến hơn. Người ta còn cảm thấy hào hứng hơn khi nghe bài hát "tự tử" này (suicide song).

    Bài hát dường như ảnh hưởng mọi người không phân biệt gì đến tuổi tác hay tầng lớp. Một người đàn ông 80 tuổi tự hủy diệt đời mình bằng cách nhảy từ cánh cửa sổ lầu bảy xuống trong khi bài nhạc đang hát. Một cô gái 14 tuổi chết đuối khi trong tay còn cầm một bản copy của bài "Gloomy Sunday".

    Một nạn nhân trẻ tuổi khác, một cậu bé sai vặt người Ý, đang đi ngang một người ăn xin trên lề đường đang hát bản nhạc "Gloomy Sunday" đột nhiên dừng lại, để chiếc xe đạp của cậu sang một bên, tiến dần đến chỗ người ăn xin và cho ông ta hết số tiền mà cậu đang có. Sau đó chẳng một lời nào, cậu bé đi đến một cây cầu gần đấy và tự nhảy xuống tìm lấy cái chết.

    Báo chí lượm lặt hết tất cả những câu chuyện và gửi phóng viên đến phỏng vấn Reszo và hỏi anh ta nghĩ gì về điều ấy. Nhưng Reszo cũng bàng hoàng như bao người khác. Anh ta cũng chẳng hiểu vì sao bài hát của mình đã gây ra nhiều điều bất thường đến vậy.

    Từ đó, người soạn nhạc dường như bị truyền nhiễm những điều bất lành theo sau bài nhạc bất cứ khi nào và nơi đâu khi bản nhạc được chơi lên. Khi bài "Gloomy Sunday" trở thành một "top hit" trong tuần, Reszo đã viết một lá thư gửi cho người yêu cũ của chàng và xin thêm một cơ hội nữa để nối lại mối duyên xưa.

    Ngày hôm sau, người ta tìm thấy thi hài của cô gái trẻ đã chết vì uống thuốc quá liều lượng. Bên cạnh cô ta là một tờ giấy với nét chữ nghệch ngoạc trên ấy nhưng còn có thể đọc được. Đó là tên của bài nhạc "Gloomy Sunday".

     


    Hình minh họa (Nguồn: Deviant Art)

    Đến lúc này thì Reszo chẳng còn nghi ngờ gì về bài hát mang đầy tính nguyền rủa của chính mình. Lần đầu tiên trong đời, Reszo cố gắng thu hồi lại bài nhạc để nó khỏi bị lan ra nhiều thêm. Nhưng tất cả mọi nỗ lực của anh đều không thành. Bài hát càng bị cấm, nó lại càng trở nên phổ biến hơn. Những bản copy lậu được bày bán trên đường phố như một loại trái cấm.

    Trong mỗi quốc gia, số người chết lại càng gia tăng. Bài hát đã đem lại nhiều lời đồn đại chết người đến nỗi các nhạc sĩ không dám chơi bài ấy hay thậm chí các ca sĩ cũng sợ không dám hát.

    Thời gian trôi quạ Chiến tranh thế giới lần thứ 2 bùng nổ và người ta cũng bắt đầu quên đi bài hát ấy. Dần dần, cơn sốt bài hát được lắng dịu xuống.

    Vào thời điểm này Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc quyết định nới lỏng lệnh cấm bài hát. Đài BBC cho phát thanh "Gloomy Sunday" trên làn sóng điện, nhưng bấy giờ bài nhạc chỉ còn là một hợp tấu khúc (orchestral piece). Từ ấy bài hát được sửa lại theo lối hoà âm hợp khúc nàỵ

    Cũng bài nhạc được sửa lại theo kiểu version mới này được phát ra và cứ lập đi lập lại hàng giờ trong một căn apartment nhỏ. Người cảnh sát đi tuần gần đấy cứ phải nghe mãi một bài hát và lấy làm lạ. Tiếng âm nhạc phát ra từ cánh cửa sổ của một hộ apartment trên con phố mà người cảnh sát tuần tiễu. Cảm thấy lạ vì người nào có thể nghe mãi một bài hát cứ hát đi hát lại mãi thật nhiều lần mà không ngừng nghỉ, người cảnh sát cuối cùng quyết định điều tra.

    Khi viên cảnh sát bước vào căn nhà, "Gloomy Sunday" đang được hát trên dàn máy hát xoay tròn tự động. Thân thể của một thiếu phụ đang nằm cạnh chiếc bàn nơi để chiếc máy hát đang chạỵ .Người thiếu phụ đã chết với một liều thuốc ngủ cực mạnh.

    Đây mới chỉ là một bắt đầu của hàng loạt cuộc tự tử khác nối tiếp. Một lần nữa, Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc phải ra cấm lệnh đối với bài hát.

    Giờ đây thì Reszo Seress đã trở thành một người luôn bị ám ảnh bởi những cái chết do bài hát của anh ta gây nên.

    Có hơn 100 người chết sau khi nghe bài hát "Gloomy Sunday". Bài hát vẫn có thể được nghe từ thời này sang thời khác. Gần đây, số tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ấy không còn nữa. Có lẽ lời nguyền năm xưa đã hết linh nghiệm chăng? Có thể là vậy. Nhưng nếu bạn đang ở trong một quán bar nào đó và khi nghe người disc jockey bảo rằng bài nhạc cũ kỳ lạ "Gloomy Sunday" sắp được chơi, tôi thành thật khuyên bạn nên bước ra ngoài và tham gia những trò chơi khác thì tốt hơn. 

    Và  Rezso Seress, người viết ra bài nhạc này cũng đã tự tử vào năm 1968.

     
     

    Có thể nào một bài hát làm cho người nghe nó phải chết không? Nghe có vẻ phi lý, nhưng đó là sự thật đối với một bài hát mang tên Gloomy Sunday.
    "Gloomy Sunday" là tên của một bài hát kể về 1 tình yêu đã mất. Thật đúng như tựa đề của nó, bài hát được viết vào một ngày Chúa Nhật, thật ảm đạm của tháng 12 năm 1932 bởi 1 nhà soạn nhạc tên là Reszo Seress.

    Reszo thường nằm nguyên ngày trong căn phòng của mình ở thủ đô Paris. Người phụ nữ anh yêu vừa cự tuyệt tình yêu cao thượng của anh. Reszo luôn luôn tôn thờ tình yêu của mình, nên vì vậy anh đã phải đau khổ thật nhiều khi tình yêu của anh bị từ chối. Trong nỗi thất vọng, anh đã sáng tác ra bài hát sầu thảm nhất trong đời. Thi bài nhạc được hoàn thành, Reszo cảm thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút trong lòng. Tuy nó không bù vào nỗi mất mát tình yêu to lớn kia, nhưng bài hát của anh ta thật hay - đủ hay để được đưa vào dĩa nhạc thời bấy giờ.

    Khi Reszo cố gắng bán "Gloomy Sunday", thoạt đầu anh đã gặp nhiều khó khăn khi tìm người tiêu thu.. Các nhà sản xuất dĩa nhạc cho rằng bài hát nghe rất lạ và quá buồn thảm để trở thành 1 dĩa nhạc có giá tri..

    Một nhà sản xuất đã viết rằng: " Có cả một mối tuyệt vọng bị cưỡng ép thật kinh khủng trong bài hát ấy. Tôi không nghĩ rằng nó sẽ đem lại điều gì hay ho cho người nào nghe bài hát ấỵ" (There^s a sort of terrible compelling despair about it. I don^t think it would do anyone anyone any good to hear a song like that.)

    Nhưng không vì thế mà Reszo ngừng cố gắng để tìm mối tiêu thu.. Cuối cùng, anh ta đã tìm được 1 nhà sản xuất chịu phát hành nhạc của anh. Khi bài hát được tung ra thị trường cũng là lúc nhiều sự việc lạ lùng bắt đầu xảy ra.

    Một người đàn ông đang ngồi trong 1 quán café đông đúc tại Budapest đòi ban nhạc chơi bản "Gloomy Sundaỵ" Người đàn ông ngồi tại bàn ông ta vừa nhấp rượu champagne vừa lắng nghe bài nhạc. Khi bản nhạc chấm dứt, người đàn ông trả tiền, rời khỏi quán, và vẫy 1 chiếc xe taxi. Vừa ngồi vào trong xe, ông ta liền lôi ra 1 khẩu súng và tự kết liễu đời mình.

    Vài ngày sau đó, một cô gái bán hàng thật trẻ đã tự treo cổ tại Berlin. Nằm phía dưới chân của cô gái là tờ nhạc của bài "Gloomy Sundaỵ"

    Một cô thư ký xinh đẹp tại New York tự tử trong căn apartment bằng hơi ga đã để lại một mẩu giấy nhỏ xin yêu cầu bản nhạc "Gloomy Sunday" được chơi vào buổi lễ an táng cô.

    Khắp thế giới, có nhiều bài tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ấy. Ca sĩ chết trong lúc hát. Người ta chết trong lúc nghe.

    Cuối cùng thì công ty truyền thông Anh Quốc phải cấm hẳn bài "Gloomy Sunday" vào những buổi phát thanh thường lệ trên làn sóng. Công ty này không thể làm ngơ trước những lời phiền hà đến từ bài hát ấy.

    Nhiều hệ thống viễn thông Hoa Kỳ cũng nhanh chóng làm giống vậy. Mười lăm quốc gia khác đã đâm đơn kiện bài hát. Các luật sư quanh thế giới đã tranh luận rằng, người soạn nhạc của bài hát có nên chịu trách nhiệm cho hàng loạt cái chết là hậu quả của sự sáng tạo của anh ta hay không. Nhưng khi các đài radio cố gắng hủy bỏ bài hát thì nó càng trở nên phổ biến hơn. Người ta còn cản thấy hào hứng hơn khi nghe bài hát "tự tử" này (suicide song).
    Bài hát dường như ảnh hưởng mọi người không phân biệt gì đến tuổi tác hay tầng lớp. Một người đàn ông 80 tuổi tự hủy diệt đời mình bằng cách nhảy từ cánh cửa sổ lầu bảy xuống trong khi bài nhạc đang hát. Một cô gái 14 tuổi chết đuối khi trong tay còn cầm một bản copy của bài "Gloomy Sunday".

    Một nạn nhân trẻ tuổi khác, một cậu bé sai vặt người Ý, đang đi ngang một người ăn xin trên lề đường đang hát bản nhạc "Gloomy Sunday" đột nhiên dừng lại, để chiếc xe đạp của cậu sang một bên, tiến dần đến chỗ người ăn xin và cho ông ta hết số tiền mà cậu đang có. Sau đó chẳng một lời nào, cậu bé đi đến một cây cầu gần đấy và tự nhảy xuống tìm lấy cái chết.

    Báo chí lượm lặt hết tất cả những câu chuyện và gửi phóng viên đến phỏng vấn Reszo và hỏi anh ta nghĩ gì về điều ấy. Nhưng Reszo cũng bàng hoàng như bao người khác. Anh ta cũng chẳng hiểu vì sao bài hát của mình đã gây ra nhiều điều bất thường đến vậy.

    Từ đó, người soạn nhạc dường như bị truyền nhiễm những điều bất lành theo sau bài nhạc bất cứ khi nào và nơi đâu khi bản nhạc được chơi lên. Khi bài "Gloomy Sunday" trở thành một "top hit" trong tuần, Reszo đã viết một lá thư gửi cho người yêu cũ của chàng và xin thêm một cơ hội nữa để nối lại mối duyên xưa.

    Ngày hôm sau, người ta tìm thấy thi hài của cô gái trẻ đã chết vì uống thuốc quá liều lượng. Bên cạnh cô ta là một tờ giấy với nét chữ nghệch ngoạc trên ấy nhưng còn có thể đọc được. Ðó là tên của bài nhạc "Gloomy Sunday".

    Ðến lúc này thì Reszo chẳng còn nghi ngờ gì về bài hát mang đầy tính nguyền rủa của chính mình. Lần đầu tiên trong đời, Reszo cố gắng thu hồi lại bài nhạc để nó khỏi bị lan ra nhiều thêm. Nhưng tất cả mọi nổ lực của anh đều không thành. Bài hát càng bị cấm, nó lại càng trở nên phổ biến hơn. Những bản copy lậu được bày bán trên đường phố như một loại trái cấm.

    Trong mỗi quốc gia, số người chết lại càng gia tăng. Bài hát đã đem lại nhiều lời đồn đãi chết người đến nỗi các nhạc sĩ không dám chơi bài ấy hay thậm chí các ca sĩ cũng sợ không dám hát.

    Thời gian trôi qua. Chiến tranh thế giới lần thứ 2 bùng nổ và người ta cũng bắt đầu quên đi bài hát ấy. Dần dần, cơn sốt bài hát được lắng dịu xuống.

    Vào thời điểm này Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc quyết định nới lỏng lệnh cấm bài hát. Ðài BBC cho phát thanh "Gloomy Sunday" trên làn sóng điện, nhưng bấy giờ bài nhạc chỉ còn là một hợp tấu khúc (orchestral piece). Từ ấy bài hát được sửa lại theo lối hoà âm hợp khúc này.

    Cũng bài nhạc được sửa lại theo kiểu version mới này được phát ra và cứ lập đi lập lại hàng giờ trong một căn apartment nhỏ. Người cảnh sát đi tuần gần đấy cứ phải nghe mãi một bài hát và lấy làm la.. Tiếng âm nhạc phát ra từ cánh cửa sổ của một hộ apartment trên con phố mà người cảnh sát tuần tiểu. Cảm thấy lạ vì người nào có thể nghe mãi một bài hát cứ hát đi hát lại mãi thật nhiều lần mà không ngừng nghỉ, người cảnh sát cuối cùng quyết định điều tra.

    Khi viên cảnh sát bước vào căn nhà, "Gloomy Sunday" đang được hát trên dàn máy hát xoay tròn tự động. Thân thể của một thiếu phụ đang nằm cạnh chiếc bàn nơi để chiếc máy hát đang chạy. Người thiếu phụ đã chết với một liều thuốc ngủ cực mạnh.

    Ðây mới chỉ là một bắt đầu của hàng loạt cuộc tự tử khác nối tiếp. Một lần nữa, Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc phải ra cấm lệnh đối với bài hát.

    Giờ đây thì Reszo Seress đã trở thành một người luôn bị ám ảnh bởi những cái chết do bài hát của anh ta gây nên.

    Có hơn 100 người chết sau khi nghe bài hát "Gloomy Sunday". Bài hát vẫn có thể được nghe từ thời này sang thời khác. Gần đây, số tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ấy không còn nữa. Có lẽ lời nguyền năm xưa đã hết linh nghiệm chăng? Có thể là vậy. Nhưng nếu bạn đang ở trong một quán bar nào đó và khi nghe người disc jockey bảo rằng bài nhạc cũ kỳ lạ "Gloomy Sunday" sắp được chơi, tôi thành thật khuyên bạn nên bước ra ngoài và tham gia những trò chơi khác thì tốt hơn.

    Đặc biệt bản hoà tấu có nhạc kinh khủng!Tui nghe hoà tấu hoài mà chưa nghe cái bài nào nhạc kinh dị đến thế,chắc mấy phim kinh dị của ông Andy Hitcock cũng có lồng bài này vào...
    Những bạn đang gặp chuyện buồn xin chớ nghe bài này...Có chuyện chi xảy ra mình không chịu trách nhiệm à nghen

     




     

    >GLOOMY SUNDAY

    Sunday is gloomy
    My hours are slumberless
    Dearest the shadows
    I live with are numberless
    Little white flowers
    Will never awaken you
    Not where the black coach
    Of sorrow has taken you
    Angels have no thoughts
    Of ever returning you
    Would they be angry
    If I thought of joining you?

    Gloomy Sunday

    Gloomy is Sunday
    With shadows I spend it all
    My heart and I
    Have decided to end it all
    Soon there^ll be candles
    And prayers that are said I know
    But let them not weep
    Let them know that I''''''''m glad to go
    Death is no dream
    For in death I’m caressing you
    With the last breath of my soul
    I^ll be blessing you

    Gloomy Sunday

    Dreaming, I was only dreaming
    I wake and I find you asleep
    In the deep of my heart here
    Darling I hope
    That my dream never haunted you
    My heart is telling you
    How much I wanted you

    Gloomy Sunday

     

    Tin mới nhận:



    BV Việt Đức vừa tiếp nhận một ca cấp cứu đặc biệt, một cô gái trẻ xinh xắn trong tình trạng chấn thương nặng. Nguyên nhân xuất phát từ việc cô nhảy từ tầng 4 xuống đất do thất tình.
    Cách đây 2 năm, Lê Trần Khả Vy, sinh năm 1984, trú tại TP.HCM quen biết Nguyễn Chí Thanh, sinh năm 1983, trú tại Hà Nội qua chát trên mạng. Lâu ngày, giữa hai người nảy sinh tình cảm. Ngày 20/7, Khả Vy từ TP.HCM bay ra Hà Nội sau đó đến dự sinh nhật của Thanh tại một quán karaoke trên phố Chân Cầm. Khi Khả Vy say, Thanh nhờ người đưa cô về nơi nghỉ nhưng một lát sau Vy quay trở lại quán karaoke.
    Lúc này, đích thân Thanh phải thuê taxi đưa Vy về khách sạn. Trong hơi men, Khả Vy dọa nếu Thanh không ở lại với mình đêm nay thì cô sẽ chết. Nghĩ rằng Khả Vy quá chén nói vậy chứ không dám làm, Thanh đưa cô lên phòng rồi quay xuống nhưng vừa tới tầng trệt thì nghe "bịch" một tiếng, thì ra Khả Vy vừa nhảy từ tầng 4 xuống và đang trong tình trạng thập tử nhất sinh.
    Hiện sức khỏe nạn nhân đã khả quan hơn.
    Sau khi điều tra cho biết Vy đã nghe bài hát Gloomy Sunday 

    RC có nghe bài này qua phiên bản Chủ Nhật Buồn lời Việt của nhạc sĩ Phạm Duy do ca sĩ Khánh Ly hát thấy hay và phê lắm...chưa đến nỗi phải đi... nhảy lầu lần nào

    Lời Việt do nhạc sĩ Phạm Duy viết lại từ nguyên bản Sombre Dimanche hay Gloomy Sunday! các bạn hãy nghe nhạc sĩ Phạm Duy vì sao ông soạn lời Việt cho bản nhạc này :
    "...Trong thời gian du học ở Pháp (1954-1955), tôi rất yêu những ca khúc của một tài hoa sớm nở chóng tàn là Nicole Louvier và có soạn lời ca tiếng Việt cho bài SI TU ME DÉLIVRERAS của nàng. Rất buồn là tôi đã quên rồi. Nhưng tôi nhớ là đã vì nàng mà tôi soạn lời cho một trong những bài nhạc tình buồn nhất của thế giới. Ðó là bài SOMBRE DIMANCHE, được phóng tác từ nhạc dân ca cổ của nước Hungary. Bài này có hơi nhạc rất gần gũi với hơi nhạc của Nicole Louvier. Người đời có tạo một huyền thoại về bài CHỦ NHẬT BUỒN phóng tác từ nhạc bohémien này, nói rằng đã có người tự tử khi nghe bản nhạc..."

    Nhạc : Seress Rejso - Lời Việt : Phạm Duy
    Chủ nhật buồn, đi lê thê
    Cầm một vòng hoa đê mê.
    Bước chân về với gian nhà,
    Với trái tim cùng nặng nề.
    Xót xa gì ? Oán thương gì ?
    Ðã biết nuôi hương chia ly.
    Trót say mê đã yêu thì
    Dẫu vô duyên còn nặng thề.
    Ngồi một mình, nghe hơi mưa,
    Mặc lệ tràn câu thiên thu.
    Gió hiên ngoài nhắc một loài
    Dế giun hoài ru thương ru.
    ru hỡi ru hời !
    . . . . . .
    Chủ nhật buồn, tôi im hơi
    Vì đợi chờ không nguôi ngoai.
    Bước chân người nhớ thương tôi,
    Ðến với tôi thì muộn rồi !
    Trước quan tài, khói hương mờ
    Bốc lên như vạn ngàn lời.
    Dẫu qua đời, mắt tôi cười
    Vẫn đăm chiêu nhìn về người.
    Hồn lìa rồi, nhưng em ơi,
    Tình còn nồng đôi con ngươi,
    Nhắc cho ai biết cuối đời
    Có một người yêu không thổi
    Ru hỡi ru hời !

    Chú ý : Tin khẩn cấp ! Breaking News :
    Hôm nay, trên trang nhất các báo đều loan tin cô bé Như Ngọc nhảy từ tầng lầu thứ 80 tại Cà Mau. Theo những người chứng kiến, cô bé không nói không rằng, cứ thế mà nhảy xuống và sự kiện này làm giao thông khu vực tắc nghẽn nhiều giờ liền. Trước đó mấy ngày, Như Ngọc có biểu hiện trầm cảm, không nói gì, chỉ ú ớ liên tục. Nguyên nhân có thể là vì những bất hoà trong gia đình đã tác động mạnh lên tâm thần cô bé, cụ thể là cách đây 50 năm, ông ngoại của cô bé đã cãi nhau lớn với bà ngoại cô bé và bỏ ăn 1 ngày.
    Kết quả điều tra cho biết, sự kiện này cũng có liên quan đến bài nhạc Gloomy Sunday mà hàng xóm của cô bé đã tình cờ nghe 1 lần cách đây vài chục năm.
    Cũng được biết thêm là Như Ngọc không hề hấn gì (chuyện lạ) và đã có thể vui vẻ để chuẩn bị cho sinh nhật 2 tuổi của cô bé vào tuần tới (2 tuổi nên không nói được là phải rồi). Í..., mà ở Cà Mau có toà nhà nào cao 80 tầng không vậy ?


    Giỡn với các bạn chút cho vui, để thư giãn chút xíu, và qua đó, để các bạn thấy vài sự phi lý trong các tin trên báo. Nếu các bạn không đọc kỹ.........
    Bài nhạc Gloomy Sunday với lời hát não nề, và câu chuyện huyền thoại quanh nó, nhất là nếu được phụ hoạ thêm với cách hoà tấu ma quái, cũng là 1 ám ảnh. Chuyện bạn NorthernStar kể là có thật, nhưng chắc chắn là báo chí đã thêm thắt thêm rất nhiều. Trên thế giới có hơn 6 tỉ người, thì vài người tự tử vì vài lý do trùng hợp trong vòng 50 năm, không phải là ít, báo chí thiếu tin giật gân, cứ gán ghép thêm vào. Qua đó, ta cũng thấy sức mạnh của truyền thông (media), một chuyện phi lý được lặp lại nhiều lần cũng có thể gây ảnh hưởng và ám ảnh đến những người trầm cảm, làm họ nghĩ quẩn, và trong giây phút hoặc bối cảnh nào đó, khuyến khích họ trong ý nghĩ tuyệt vọng. Cũng như khi ta nghe một điệu sáo vi vu, một đoạn nhạc violon réo rắc, trong lúc cô đơn, có thể làm ta thêm buồn. Và như ở VN, có cầu Bình Triệu cũng một thời là nơi nhiều người tìm đến, để bỏ cuộc đời.

    Bài viết của KienHSG cũng không phải là mới, đã được truyền tụng trên net từ lâu, và ngay cả ở TTVN, cũng có vài topic bàn về bài hát này, như là : và . Bài viết trên của KienHSG gửi, không biết ai viết, nhưng theo tôi là tóm ý từ bài viết của Tom (Thomas) Slemen trong cuốn sách thâu tóm những chuyện huyền bí của ông : Strange But True - Mysterious and Bizarre People.
    Bài viết gốc của Tom Slemen,

    Và bài viết trên không nhắc đến là Reszo Seress là người Hunggaria (Hungary - Hung Gia Lợi), nên làm lời nhạc nguyên thủy bằng tiếng Hung, theo lời thơ của László Jávor, là đồng hương của ông. Và bài viết đó viết đã lâu, nên không cập nhật là chính Reszo Seress cũng đã nhảy lầu tự tử vào năm 1968.
    Năm 1999, 1 Đài truyền hình Đức có cộng tác với 1 hãng phim Hung, để làm 1 cuốn phim với tựa đề là Ein Lied von Liebe und Tod (Một Bài Hát của Tình Yêu và Sự Chết) kể về huyền thoại này.

    Vì tính cách nổi tiếng một thời của bài hát, nên bài này đã được nhiều ca sĩ trình bày, với nhiều cách hoà âm khác nhau, ma quái có, pop có, kiều jazz có, bình thường cũng có, như bạn Ducdevilt bên Box nhạc Pop đã sưu tầm được 18 bài thể hiện khác nhau.

    Cũng chính vì lời nhạc gốc được viết bằng tiếng Hung, nên bài nhạc nổi tiếng đầu tiên là do Serge Gainsbourg (ca sĩ chuyên hát nhạc sầu thảm, như Chế Linh của người mình) dịch ra lời Pháp đầu thập niên 50. Bài hát được biết đến đầu tiên tại Pháp, cũng vì Reszo Seress ở Paris lúc đó.

    >
    GLOOMY SUNDAY (Chủ Nhật Buồn) BÀI HÁT GÂY CHẾT NGƯỜI!!!