Piano tháng Tám

đêm qua trăng sa chân theo cái cấu cáo cơn gió

vào khoảng trắng xinh treo mảnh tình rằm

sonata không là tấm liếp che của mười ngón tay

piano nâng niu chiếc bóng đã nén chặt tiếng thở

sau dấu môi khuất dạng phía thiên thu


có đôi khi ngón tay em ngồi thiền trên mười sáu nốt thăng

những bối rối nằm ngửa nghe mùa thu đốt lá

bày tỏ cùng đêm nỗi buồn đá cuội

lăn theo hạt gỗ đi vào mối mục

tiếng đàn em khi không tắt cầm tay mình run run


em dìu con sẻ gãy chân dựa lưng vào những ngón câm

đêm vào đêm. lặng im vào hun hút.

khản cổ tìm giọng mình trong biền biệt hỗn âm

gã thợ săn theo mũi tên anh bắn hạt đêm vào tâm thức

ý nghĩ ngủ vùi. khoảng tay thành sa mạc

khát khao có khi nằm ườn vì giọt nước cuối

lỡ đổ vào đại dương hòng cứu về bình yên chết đuối

piano đổ nước mắt rưng rưng


trăng đêm nhìn em bằng đôi mắt rất long lanh

không phải trăng khóc vì buồn

mà vì bản sonata đứt khúc

anh hiện về hoang đàng ngây dại

em vuột mất khỏi mình.

rã rượi biến âm.

K.Lan 06/08/2012