trang Blog

Ti PhamTham gia: 13/04/2009
  • Tuyển tập Thơ: Hàn Mặc Tử
    Sáng Tác
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Tuyển tập Thơ: Hàn Mặc Tử

    Đây Thôn Vỹ Dạ
    Sao anh không về chơi thôn vỹ
    Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
    Vườn ai mướt quá, xanh như ngọc
    Lá trúc che ngang mặt chữ điền

    Gió theo lối gió, mây đường mây
    Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
    Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
    Có chỡ trăng về kịp tối nay?

    Mơ khách đường xa, khách đường xa
    Áo em trắng qua nhìn không ra
    Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
    ai biết tình ai có đậm đà.


    Âm Thầm
    Từ gió xuân đi gió hạ về,
    Anh thường gởi gắm mối tình quê
    Bên Em, mỗi lúc trên đường cái,
    Hóng mát cho lòng được thoả thuê

    Em có ngờ đâu trong những đêm
    Trăng ngà giải bóng, mặt hồ êm
    Anh đi thơ thẩn như ngây dại,
    Hứng lấy hương nồng trong áo em...
    Bên khóm thùy dương Em thướt tha.
    Bên nây bờ liễu Anh trong qua,
    Say mơ vướng phải mùi hương ướp,
    Yêu cái môi hường chẳng nói ra...
    Độ ấy xuân về Em lớn lên,
    Thấy Anh Em đã biết làm duyên,
    Nhưng thời gian vẫn trôi đi mãi.
    Yêu dấu lòng Anh ôm hận riêng...


    Đêm Không Ngủ
    Non sông bốn mặt ngủ mơ màng,
    thức chỉ mình ta dạ chẳng an
    Bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối
    gió thu lọt cửa cọ mài chăn
    Khóc dùm thân thế hoa rơi lệ
    Buồn giúp công danh dế dạo đàn
    Chuỗi dậy nôm na vài điệu cũ
    Năm canh tâm sự vẫn chưa tàn


    Đêm Trăng
    Bữa ni sáng tỏ bóng Hằng
    Thử xem thiên hạ ai bằng ta không?
    Thảnh thơi lầu mát ngồi trong
    Muôn vàn tâm sự một dòng nao  nao...
    Càng lên càng tỏ càng cao
    Trăng ơi hãy ghé động đào xem hoa
    Hữu tình ta lại gặp ta
    Đêm nay mới thấy đậm đà khuôn thiêng
    Mà sao ngậm miệng làm duyên
    Đã nhiều căn dặn nỗi niềm tóc tơ
    Mà sao trăng khoé hững hờ
    Vì trăng ta phải ngồi chờ suốt đêm

    Muốn bay lên tận cung thiềm
    Kéo vầng trăng xuống kết duyên châu trần


    Lưu Luyến
    Chửa gặp nhau mà đã biệt ly
    Hồn anh theo dõi bóng em đi
    Hồn anh sẽ nhập trong luồng gió
    Lưu luyến bên em chẳng nói gì.

    Thơ em cũng giống lòng em vậy
    Là nghĩa thơm tho như ánh trăng
    Mềm mại như lời tơ liễu rủ
    Âm thầm trong áng gió băn khoăn.

    Anh đã ngâm và đã thuộc làu
    Cả ngàn rung động bởi thương đau
    Bởi vì mê mẩn, vì khoan khoái
    Anh cắn lời thơ để máu trào.

    Lời thơ ngậm cứng không rền rĩ
    Mà máu tim anh vọt láng lai
    Thơ ở trong lòng reo chẳng ngớt
    Tiếng vang tha thiết dội khắp nơi.

    Em đã nghe qua em đã hay
    Tình anh sao phải chứng mê say
    Anh điên anh nói như người dại
    Van lạy không gian xóa những ngày.

    Những ngày đau khổ nhuộm buồn thiu
    Những ngày mây lam cuốn dập dìu
    Những mảnh nhạc vàng rơi lả tả
    Những niềm run rẩy của đêm yêu.
    Anh đứng cách xa hàng thế giới.

     
    Tuyển tập Thơ: Hàn Mặc Tử