trang Blog

Sherry_TulipTham gia: 13/07/2009
  • Chuyện đời danh hài: Bảo Chung
    Xã Hội
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Chuyện đời danh hài: Bảo Chung

    Thấy anh vừa xuất hiện trong bộ trang phục và mặt mũi đen thui của Bao Công kèm theo chiếc kiệu có gắn cây dù bé tí, là khán giả đã cười rần. Và 15 phút sau đó, khán giả bị anh cuốn đi, vừa hài hước, vừa chua cay

     Nói về Bảo Chung, bạn không cần nói tên ra mà chỉ cần miêu tả một anh hề có gương mặt rất tếu, dáng dấp cao lòng khòng với cái lưng tôm và một giọng cười “dê” đặc biệt không lẫn vào đâu được - mọi người sẽ chỉ ngay với bạn, đích thị là “hắn”…

     

    Nhắc về Bảo Chung, những bạn bè thời còn học chung ở đoàn Đồng Ấu Hoa Thế Hệ không còn ai nhớ, bởi hồi đó chẳng ai thèm để ý đến thằng bạn học ốm nhom, đi học chắc để cho vui chớ không có dáng dấp gì hứa hẹn sẽ trở thành nghệ sĩ. “Chân dung” về Bảo Chung là như thế đó. Ấy vậy mà bây giờ, anh đã là một nghệ sĩ hài có tên tuổi và được nhiều khán giả yêu thích. Và trước khi trở thành danh hài, Bảo Chung cũng từng là một anh kép chánh trên nhiều sân khấu tỉnh trong những năm đầu giải phóng.  

     

    Long đong tìm một bến nghề…

     

     

    Cuộc sống thời thơ ấu của Bảo Chung diễn ra khá sống động ở một làng quê ngoại thành TP.HCM (Bình Chánh) với những trò chơi đầy nghịch ngợm mà Bảo Chung thường là “đầu têu” – dù là một cậu bé nhỏ con nhất xóm. Rồi năm lên 6 tuổi, cha mẹ gửi cậu vào chùa để học kệ kinh, học chữ. Những quy định, kỷ luật trong chùa, trong trường lại trở nên vô hiệu trước bao trò nghịch ngợm đầy khôn khéo của Bảo Chung. Từ cái tính tinh nghịch ấy mà mới có những trò bôi mặt đóng tuồng làm quân làm vua, có đánh kiếm, có phi thân bắt chước đám hát cúng đình ở xã; để từ những trò chơi đó đã “dẫn lối đưa đường” Bảo Chung đến với sân khấu. Năm 13 tuổi, Bảo Chung tìm đến đoàn Đồng Ấu Hoa Thế Hệ xin học hát – cũng chỉ nghĩ là học cho thỏa niềm yêu thích vậy thôi, chớ cái hy vọng được trở thành nghệ sĩ thì… “cũng biết là mong manh lắm”!

     

    Năm 17 tuổi, có chút đỉnh vốn nghề, vốn sống, Bảo Chung quyết định rời mái ấm gia đình để theo đoàn hát. Bắt đầu những tháng ngày cơ cực gian lao của cuộc sống rày đây mai đó, bữa đói bữa no từ đoàn hát này sang đoàn hát khác. Những thử thách ban đầu có làm Bảo Chung nhục chí, cũng có lúc trốn về nhà, rồi lại mê nghề mà trốn nhà theo một đoàn hát – lẩn quẩn như thế mãi và Bảo Chung vẫn chưa thực sự xác định được cho mình một con đường.

     

    Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, Bảo Chung tròn 20 tuổi. Anh vẫn “trôi giạt” từ đoàn hát này sang đoàn hát khác từ khắp các miền Trung và Đông Nam bộ. Tuy nhiên con đường nghệ thuật đã sáng sủa hơn, Bảo Chung phấn đấu từ “kép 3” lên “kép 2” và chính thức lên vai kép chính trên sân khấu đoàn cải lương Sông Hậu 3 – với vai diễn tâm đắc nhất: Lục Vân Tiên (đóng chung với nữ nghệ sĩ Tuyết Thu Hồng). Có đến 4 năm trong những vai kép mùi, kép chánh nhưng Bảo Chung cảm thấy tiền đồ sao vẫn còn mờ mịt quá. Cứ lẩn quẩn hoài với các sân khấu tỉnh, anh nghĩ rằng mình sẽ không dễ dàng nổi tiếng.

     

    “Lối rẽ”… định mệnh!

     

    Bảo Chung và con gái (bé Quỳnh Phưong).

    Giữa năm 1979, Bảo Chung đang đi cùng một đoàn hát miền Trung, đoàn thiếu diễn viên đóng vai hề cho hai vở “Lâm Sanh – Xuân Nương” “Bên cầu dệt lụa” nên trưởng đoàn nhờ Bảo Chung đóng tạm. Từ một anh kép xuống đóng vai hề, Bảo Chung tự ái nên không nhận vai. Nhưng rồi mọi người năn nỉ với điều kiện “chỉ hát một đêm thôi”, Bảo Chung đành nhận lời. Một đêm diễn được, mọi người lại năn nỉ “một đêm nữa thôi”, miễn cưỡng vậy mà Bảo Chung hát đêm sau hay hơn đêm trước và cứ “một đêm nữa…” cho đến khi Bảo Chung chợt thấy mình “bén duyên” với hài tự hồi nào không biết…

     

    Tự nhiên bị đẩy ra sân khấu diễn một vai chưa từng diễn, lúc đó anh làm sao?

     

    - Diễn đại chớ làm sao! Mà chắc tại có khiếu hài nên “vô” ngọt xớt hà…

     

    - Lúc đó quan niệm của anh về diễn hài như thế nào?

     

    - Là ra sân khấu chọc cho khán giả cười, là một trò chơi chớ không phải là một nghề nghiêm túc. Anh hề là một thứ “gia vị” chứ không phải là “món chính” của vở diễn.

     

    - Vậy mà lúc đó anh chịu chuyển qua làm “gia vị” sao?

     

    - Chắc tại hề thích hợp với tính tình hay quậy phá của tôi. Diễn hài tôi thấy thoải mái, dễ dàng hơn đóng kép và Bảo Chung đã mạnh dạn bước sang một lĩnh vực mới cho thỏa niềm thích thú của mình. 

    Bảo Chung (trái) cùng các bạn diễn trong một cảnh quay video hài ngoại cảnh.

    Không những chỉ để “thỏa niềm thích thú” mà chính vì đóng hề, Bảo Chung cảm thấy mình được khán giả chú ý nhiều hơn, có cơ hội nổi tiếng hơn nên anh đã yên tâm đi theo “con đường mới”. Năm 1981, Bảo Chung về thành phố cộng tác với các đoàn Sài Gòn 1, Sài Gòn 3 và Trần Hữu Trang 1. Trên các sân khấu này, bên cạnh những danh hề nổi tiếng như Văn Chung, Kim Quang, Ba Vân… anh mới cảm thấy diễn hài không phải là một “trò chơi”, không phải chỉ để chọc cho khán giả cười mà nó là một nghề nghiệp nghiêm túc, đòi hỏi tài năng và sự trau dồi lẫn học hỏi. Bảo Chung bắt đầu làm nghề với sự ý thức hơn, có tìm tòi nghiên cứu cho từng vai diễn và kết quả: khán giả bắt đầu biết đến và yêu mến tên tuổi Bảo Chung.

     

    Sau 10 năm đứng trên các sân khấu TP, Bảo Chung được khán giả bầu chọn là một trong 10 danh hài được yêu thích nhất. Năm 1992, theo những biến động chung của tình hình sân khấu, Bảo Chung rời sân khấu cải lương, bắt đầu bước vào những cuộc phiêu du với sân khấu tấu hài. Anh thổ lộ: “Đến bây giờ Bảo Chung mới thấy diễn hài là khó. Hồi trước cứ ra sân khấu là diễn, còn bây giờ phải đau đầu nhức óc với mấy cái kịch bản tấu hài. Năm 2000, tôi khá thành công với hai tiểu phẩm hài “Bao Công” và “Tiên ông năm 2000”; nhưng cũng chính thành công đó đã gây khó cho tôi vì nếu có ra cái nào mới, phải làm sao cho hay hơn, chớ dở hơn thì… coi sao được”. Tôi cảm thấy hơi an lòng với lời “thú nhận” của Bảo Chung. Trong tình hình sân khấu hài đang “trăm hoa đua nở” như hiện nay, ý thức trách nhiệm đối với nghề nghiệp, chính là điều quan trọng nhất giúp các danh hài giữ được tên tuổi của mình. Và Bảo Chung, đã từng trải qua nhiều gian truân trên con đường để tìm kiếm chỗ đứng cho riêng mình, chắc hẳn anh hiểu rõ điều đó hơn ai hết.

     

    Bến đời hạnh phúc…

     

    Nếu như ở lĩnh vực nghề nghiệp, Bảo Chung phải nhờ đến một lối rẽ để có được chỗ đứng vững chắc cho mình thì trong tình yêu hôn nhân, anh cũng trải qua một lần lận đận mới tìm thấy bến bờ hạnh phúc.

     

    Hạnh phúc bên vợ và con.

    Trò chuyện với tôi, Bảo Chung tỏ ý không muốn nhắc chuyện cũ. Còn “chuyện mới”, thì chị Uyên – vợ anh – lại kể cho tôi nghe nhiều hơn anh: “Trước kia tôi có tham gia làm người mẫu minh họa cho các chương trình ca nhạc, karaoke nên quen biết rất nhiều nghệ sĩ và ca sĩ. Thú thật là hồi đó, cái tên Bảo Chung không hề gây một ấn tượng gì cho tôi cả, và tôi cũng không nghĩ là mình sẽ lấy một người chồng trong giới nghệ sĩ (vì biết rành họ quá mà). Nhưng rồi một lần quay video, tôi minh họa một bài hát mà ca sĩ không ai khác là… Bảo Chung, thế là quen nhau. Quen rồi, tiếp xúc nhiều lần, thấy ảnh là con người đứng đắn và hiền hậu nên… bắt đầu cảm mến. Quen nhau đúng 3 năm chúng tôi mới làm đám cưới”.

     

    - Chị không chê ảnh già và… từng trải trong hôn nhân sao?

     

    - Không hiểu sao lúc ấy tôi không hề ngại một điều gì cả, dù gia đình cũng có khuyên lơn và ngăn cản. Càng hiểu về anh Chung, hiểu những gian truân lận đận của ảnh trong nghề nghiệp lẫn trong cuộc sống, tôi càng quyết định đến với ảnh, mong ước bù đắp được cho ảnh những gì đã mất.

     

    “Và chị đã quyết định đúng?”. Chị Uyên cười, không trả lời câu hỏi này của tôi, mà chỉ cho biết: từ ngày về làm vợ, chị không làm người mẫu nữa mà chuyển sang kinh doanh bất động sản. Chị vui lòng ở nhà chăm sóc con cái, lo lắng “hậu phương” cho Bảo Chung yên tâm theo đuổi nghề nghiệp.

     

    Tôi đưa mắt nhìn Bảo Chung đang chơi đùa với cô con gái yêu, anh làm ngơ như không để ý đến cuộc trò chuyện giữa chúng tôi, nhưng tôi nghĩ rằng chắc anh thừa biết chị Uyên đã nói gì về mình. “Chị ấy đến với anh là muốn bù đắp cho anh đấy, anh hề tốt phước ạ!”Danh hài Minh Béo làm lễ báo hiếuDanh hài Minh Béo làm lễ báo hiếuDanh hài Minh Béo làm lễ báo hiếu

     

    Khoảng năm 1960, có một chú bé 5 tuổi được cha mẹ đưa vô chùa tá túc. Tuổi thơ trôi qua trong cửa thiền nghèo khó nhưng tràn ngập niềm vui vì có mấy chú tiểu khác làm bạn, tha hồ đùa nghịch. Và tuổi thơ êm đềm với lời kinh ngân nga sớm hôm cũng đặt những nét trong trẻo đầu tiên vào tâm hồn của một danh hài...

    Đó là Bảo Chung, người từng đoạt 2 huy chương vàng cuộc thi Danh hài TP.HCM năm 1996 và 2000. Gọi anh “danh hài” là có căn cứ đàng hoàng. Nhưng cái vụ làm chú tiểu trong chùa thì... ngạc nhiên hết biết!

    Chú tiểu ham vui

    Gương mặt “giang hồ” với hai con mắt to thô lố vậy thì làm sao có thể “tu hành”? Bảo Chung cười tí toét: “Gia đình tui có truyền thống đứa con nào tới 5 tuổi cũng được ba má đem gởi vô chùa tới 10 tuổi mới cho về. Nhưng mấy ông anh của tui ở hổng nổi, chừng 1 - 2 năm là dzọt, chỉ có tui làm đúng “nghĩa vụ”. Tại tui có máu “bụi đời” sẵn rồi, được xa nhà là khoái, vô chùa có cả đống bạn, vui quá trời!”. 

    "Tôi biết diễn kịch dài thì tính nghệ thuật cao, nhưng hình như tôi không phù hợp. Thôi, làm cái gì cũng được, miễn mình yêu nghề"
     Nghệ sĩ Bảo Chung

    Hóa ra cậu bé Bảo Chung khi ấy đi tu do ham vui chứ hổng có “giác ngộ” chi hết. Nhưng ở chùa cũng có ảnh hưởng tốt, nào ăn chay, tụng kinh nên tính tình cũng hiền lành ra. “Hồi đó tui thích nhất đi tụng kinh đám ma, vì ở chùa ăn cực quá, đi đám lại có nhiều món chay như ăn cỗ, con nít nào hổng ham. Bây giờ thỉnh thoảng trong các tiết mục hài tôi chen vô vài đoạn kinh, khán giả thích quá trời”, anh nói. Dư âm ngày xưa còn lại bấy nhiêu đó...

    Kép chánh vào vai hề

    Cậu bé 10 tuổi sau đó trở về gia đình, lại rơi vào một cái nôi khác cũng êm đềm không kém - cái nôi cải lương. Mấy ông anh trong nhà đều biết đàn vọng cổ, nên dạy cho đứa em hát suốt ngày. Thế là 18 tuổi Bảo Chung theo gánh hát luôn, đã từng lên tới kép chánh, kép mùi. Có lẽ con đường nghệ thuật của anh sẽ không rẽ ngang sang nghiệp hài nếu không có một đêm...

    Đêm ấy, gánh Bảo Toàn đang hát ở Quy Nhơn với tuồng Lâm Sanh Xuân Nương mà anh hề từ Sài Gòn không ra kịp. Bầu gánh nhờ Bảo Chung thay vai giùm. Đường đường là kép chánh mà bảo phải đóng hề, anh cảm thấy bị xúc phạm. Ông bầu năn nỉ: “Lương kép chánh 15 ngàn đồng/đêm, tôi trả lương anh đêm nay 21 ngàn đồng”. Bảo Chung nghĩ bụng, đóng thì đóng, nhưng ngày mai xin nghỉ, vì giận. Không ngờ, đêm ấy khán giả cười muốn vỡ bụng vì vai thằng Tí của “hề Bảo Chung”. Ông bầu liền năn nỉ anh diễn thêm một đêm nữa. Nể lời, anh lại đóng tiếp. Thế là từ đó anh rẽ luôn sang hài, rời bỏ đoàn tỉnh về “đại bang” Sài Gòn 3, Sài Gòn 1, Trần Hữu Trang, cặp kè với “sư phụ” Văn Chung danh tiếng như cồn.

    Nhưng Bảo Chung thật sự được làng sân khấu nể phục khi anh tham gia cuộc thi Danh hài TP.HCM năm 1996 tại Nhà hát Hòa Bình với tiểu phẩm Bao Công kỳ cục án. Mãi đến bây giờ nhiều người vẫn còn ấn tượng và huy chương vàng trao cho anh thật xứng đáng.

    Nhưng ít ai biết, Bảo Chung đã từng khổ sở vì tiểu phẩm này. Khi rời Nhà hát Trần Hữu Trang ra lập nhóm tấu hài riêng, anh đem tiểu phẩm đi duyệt mà không được. Anh phải lặn lội ra Bắc diễn, né xa Sài Gòn. Đêm đầu tiên ở Vinh, khán giả im ru không cười một tiếng. Đêm sau ra Hà Nội, anh lên sân khấu mà run như cầy sấy. Không ngờ, người Hà Nội vỗ tay như pháo. Hóa ra Bảo Chung đã thêm thắt vào đó nhiều bài hát, câu thơ rất duyên dáng, sinh động. Thế là liền một tháng trời, Cung Văn hóa Việt - Xô mời anh diễn suốt.

    Máu liều lại nổi lên

    Hăng máu sau thành công của Bao Công kỳ cục án, Bảo Chung làm luôn một loạt tiểu phẩm châm biếm, và anh lại gặp “nạn”. Liên khúc tình xa của anh viết câu chuyện một người anh ra nước ngoài lao động vất vả gửi tiền về mà người em ở Việt Nam lại lấy tiền đó đi hút chích ma túy. Một tờ báo tương lên một câu rằng: “Bảo Chung làm nhục quốc thể”.

    Nói chung, dư luận khi ấy bảo anh ca ngợi Việt kiều, nói xấu Việt Nam. Bảo Chung đùng đùng lên tiếng tự bảo vệ mình. May mà chuyện cũng qua. Đôi lúc anh buồn, muốn dừng lại; nhưng cái máu liều lại nổi lên, lại tiếp tục viết, diễn và châm biếm. Tiểu phẩm Tiên Sài Gòn chê cười chuyện đường sá ổ gà, dơ bẩn đã giúp anh đoạt tiếp huy chương vàng cuộc thi danh hài năm 2000. Từ đó cứ thấy cái gì trái tai gai mắt là anh lại đem lên sân khấu.

    Nhưng Bảo Chung lại xa dần Sài Gòn, gần như đi diễn ở tỉnh và nước ngoài quanh năm. Anh đi Mỹ, Úc, Canada, Thụy Sĩ, Đan Mạch, Hà Lan, Ba Lan, Đức... Còn ở tỉnh, cát-sê anh thuộc hàng rất cao. Anh cười: “Phải nuôi vợ nuôi con chớ. Lương tỉnh một đêm bằng 5 lần lương thành phố”.

    Tôi trêu anh sao ham con quá - vợ trước có 2 đứa con đã lớn, vợ sau lại có thêm 3 đứa, anh cười khì: “Ông bà mình nói không có của thì có con, vui cửa vui nhà. Tôi theo xưa chị ơi, thích gia đình đông đúc. Vợ tôi hiện giờ – Thụy Uyên cũng đi hát được, vì trước kia là diễn viên. Cả ba đứa con cũng tham gia đóng trong album. Mai mốt chắc lập luôn gánh hát!”. Lúc này “bà xã” Thụy Uyên đang đi hát ở Mỹ, ba đứa con gửi bà ngoại trông giùm, còn anh vừa đi tỉnh về, cũng chuẩn bị xuất ngoại.

    Xem ra Bảo Chung rất chăm chút cho gia đình, chí thú làm ăn, khác hẳn vẻ ngoài “giang hồ”. Anh kêu ly cà phê đen, rồi bỏ đó, kêu thêm ly trà đá uống ngon lành. Anh bẽn lẽn: “Làm cho... ra vẻ thôi chứ hổng ghiền!”. Dường như có những nét mâu thuẫn thật lạ trong một con người

    Chuyện đời danh hài: Bảo Chung