• Đăng Nhập
 

07/02/2010 17:52  |  680 lượt xem

Bài viết được đăng trên trang chủ

Năm mới năm me mà Viva thấy đứa nào cũng treo staus chán đời, thất vọng năm cũ, bất mãn xã hội, rồi thì chửi bới lung tung đủ thứ chuyện, than phiền cuộc sống khắc nghiệt ko công bằng.Sao lại thế nhỉ? Toàn những người trẻ, năng động, có kiến thức , văn hóa mà mới gặp có tí khó khăn, va chạm xã hội có tí tẹo mà đã la toáng lên như tiểu thư dẵm phải cứt ..Đâu có phải cuộc sống bất công, quá khắc nghiệt đối với chúng ta, vẫn có khối người như ta, thậm chí còn cùi bắp hơn ta mà họ vẫn vượt qua dc, vẫn thành công, vẫn vui vẻ và đạt dc những điều họ muốn.Vậy thì nguyên nhân là do đâu? Họ giỏi hơn ta chăng? hay là số phận nó thế ? Không phải đâu .Câu trả lời chính là chúng ta ko nghị lực bằng họ, chúng ta quá yếu đuối và đớn hèn. Hệt như con rận trong câu truyện dưới đây vậy :

''Có một con rận nọ bị nhốt vào trong 1 chiếc hộp. Nó cứ cúng lên liên tục và đập vào thành hộp tạo ra những tiếng kêu'' bộp bộp''. Một lúc sau thì tiếng bộp bộp ko còn nữa, chắc có lẽ con rận đã mệt hoạc bi đau nên ko búng nữa . Người ta mở nắp hộp ra và..oh ko, con rận vẫn búng liện tục, nhưng điều kỳ lạ ở đây là nó ko bao giờ búng quá chiều cao của thành hộp, có để 1 lúc lâu nữa thì vẫn vậy, vẫn búng, vẫn cố gắng thoát ra khỏi cái hộp nhưng chiều cao thì ko thay đổi, vẫn chỉ ngang bằng mép thành''.

Tại sao con rận lại như thế nhỉ? Đơn giản là sau nhiều cú va chạm mạnh vào thành hộp, và rõ ràng là những cú va chạm ấy ko hề nhẹ chút nào.Nó đã bị đau, bị shock và đã '' tự mình'' đặt ra giới hạn cho những lần búng tiếp theo. Và sau khi chiếc hộp dc mở ra nó cứ tiếp tục hành động'' ngốc ngếch'' như vậy, nó không biết rằng nắp hộp đã dc mở và nó dễ dàng vươn cao hơn, bay xa hơn và việc thoát khỏi cái hộp thì thật dễ dàng đối với nó.

Chúng ta cũng như con rận vậy, lúc nào cũng nghĩ rằng mình đã cố gắng hết sức,cho rằng thử thách ấy là quá khả năng,vượt tầm kiểm soát, chúng ta đã nhanh chóng tự thất bại trước khi kịp thích nghi và dễ dàng biến mình thành những con rận ko hơn ko kém . Sau đây là 1 số '' con rận'' điển hình :
. Một anh chàng hậu vệ ngừng lại ko đuổi theo đối phương nữa và dễ dàng để đối phương dễ dàng ghi bàn. chàng hậu vệ nghĩ rằng mình có chạy nữa cũng ko kịp và thể nào đối thủ cũng sút tung lưới. Nhưng vấn đề ở đây là anh ta đã ko thật sự cố gắng.Có thể là anh ta không đuổi kịp thật, nhưng chính những bước chạy từ phía sau sẽ gây 1 áp lực nhất định lên đối thủ và ảnh hưởng đến cú sút
. Một cô bé nộp bài thi sớm ( xieux là chuyên gia bị vụ này) vì nghĩ rằng bài tập quá khó, vượt quá trình độ của mình , rằng là dạng bài tập đó chưa hề được học. Nhưng khi cô vừa bước ra khỏi phòng thi thì gần như ngay lập tức nảy ra đáp án, trời ạ, nó dễ ẹc mà!!.Giờ thì sao nào? quay lại làm tiếp ư? quá trễ!

Thế đấy, thực ra mỗi chúng ta chỉ đang sử dụng không đến phân nửa khả năng của mình.Phần còn lại đã bị một bức tường vô hình do chính chúng ta tạo ra che khuất mất ( Xieu nghĩ bức tường này dc xây bằng '' hỗn hợp'' tự ti và yếu đuối) . Có 1 tỷ phú người Pháp đã kể lại rằng :
_'' Cách đây 10 năm , lúc đó tôi đã 42 tuổi, ko nghề nghiệp, không mục đích, sống vật vờ nhờ trợ cấp xã hội.Rồi 1 hôm có 1 thầy bói gọi tôi lại và nói với tôi rằng tôi có dáng dấp của napoleon tái thế, Trời ạ, tôi là napoleon ư? ko thể nào, sao có thể như thế được? Tôi băn khoăn, day dứt, nghĩ ngợi lan man và cuối cùng tôi quyết định thay đổi cuộc đời, chính tỏ cho mọi người thấy rằng tôi chính là napoleon tái thế thật sự.Và bạn biết đấy bây giờ tôi là 1 trong những người giàu nhất nước Pháp và cũng đã nhận ra rằng mình chả phải là napoleon hay vĩ nhân nào cả.''

Hay như một tiến sĩ người Mỹ hồi nhỏ đã bỏ học đi làm vì bị thầy giáo mắng là đần độn , anh ta cũng nghĩ là mình đần độn thật, anh ta đi làm thợ điện, quét sơn, phục vụ, thậm chí cả nhân viên vệ sinh. Mãi cho đến năm hơn 30t, trong 1 lần phỏng vấn xin việc anh ta trắc nghiệm IQ và mới biết rằng mình là 1 trong những người thông minh nhất thế giới. Thật kỳ lạ, từ đó anh ta thay đổi hẳn, tự tin hơn, vui vẻ hơn, anh ta đi học lại ,viết sách, viết báo, nghiên cứu khoa học và cuối cùng anh ta trở thành 1 tiến sĩ khoa học nổi tiếng.

Thật buồn cười phải ko, họ đã may mắn phá vỡ dc bức tường tự ti ấy 1 cách vô ý, Nếu chúng ta không mau chóng nhìn lại bản thân mình, tự tin hơn, cố gắng hơn để mau chóng phá bỏ nó thì cuối cùng chúng ta cũng chả làm được gì, chết già 1 cách vô ích. Nghĩ lại đi, Bạn'' mạnh'' hơn bạn nghĩ rất nhiều đấy

Ôi nhưng làm sao để phá bỏ bức tường vớ vẩn mà mày nói hả xieu, nhờ thầy bói hay là trắc nghiệm IQ à ?Hì .. Không phải đâu, thật ra thì..tui cũng chưa làm dc nhưng mà tui biết cách( ^^), tui xin kể tiếp một truyện nữa :

''Có một gã da đỏ nọ được đền bù 1 số tiền khá lớn do lô đất của lão ta trúng vào khu quy hoạch ( vãi nhỉ ;'') ) . Lão mới sắm ngay 1 chiếc ôtô Cadilac đời mới và chạy khắp nơi để khoe chiếc xe . Nhưng buồn cười ở chỗ là lão ta đếch biết lái xe nên lão ta cho chiếc xe chạy bằng cách..cho 2 con ngựa kéo. Thật là vãi tè, lão ta dùng 2 mã lực của ngựa để kéo chiếc xe mà không biết rằng chiếc xe đời mới lão ta ngồi lên có công suất.. 5 mã lực.''

Thế đấy thực sự trình độ của bạn lớn hơn hơn 100% bạn nghĩ, vậy thì còn chờ gì nữa mà không ''tháo ngựa'' ra và ''tập lái ôtô ''để sử dụng hết khả năng có thể chứ. Hoạc nếu bạn cảm thấy quá bế tắc thì hãy nhớ đến những người này, họ sẽ giúp bạn nghị lực lên rất nhiều đấy :

_ Oscar Pistorius : anh chàng không chân chạy 400m hết 46,9 giây

_Chung Ju Yung : Một nông dân nghèo, từng đi ăn xin làm khuân vác, phu hồ, trộm tiền bán bò đi học và cuối cùng sáng lập ra tập toàn Huyndai hùng mạnh ( thời điểm đó có lúc chiếm tới 1/5 GDP hàn cuốc...)

_ Thành Cát Tư Hãn : Ông chăn ngựa mù chữ thâu tóm cả thế giới chỉ bằng vó ngựa.

_ Walt Disney : Đứng dậy và tạo ra '' vương quốc'' disney sau 5 lần phá sản

_ Abraham lincoln : con của những người thất học mù chữ, Một anh giúp việc quèn ham học và cuối cùng trở thành vị tổng thống vĩ đại nhất trong lịch sử nước Mỹ


Nếu cố gắng, bạn có thể trở thành bất cứ ai mà bạn muốn, kể cả tổng thống!!

Chém gió mỏi tay quá..hic.Cũng bonchen viết note thôi, văn chương lai láng, các bác chém nhẹ, Em viết bài này để tặng chính mình và những ai đang treo status ghi dòng chữ :''Chán đời'' .Cố lên nhé, năm mới đại thắng lợi, hè hè


Bình luận (1)  

Viết bình luận
  • Duy

    Chán thì cứ chán và sống thì cứ sống...haha

    If You can't adapt to the world, You can change the world.

     

    19:33 07-04-11

Mời Kết Bạn

Gởi lời mời kết bạn đến

Gửi