trang Blog

™[L][0][V][E]™Tham gia: 06/06/2009
  • Xin [E]m...Đừng khóc
    Thư Giãn
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Xin [E]m...Đừng khóc

     

     

    Con người ta dù mạnh mẽ đến đâu cũng ko thể một mình quá lâu, con người ta dù có thể chịu đau giỏi đến đâu, cũng không thể cứ ốm đau mà ko chết.

    fj.jpg image by rain_yu208

    Em ơi, đừng khóc, dựa vào vai ai mà ngừng khóc đi em... Em ơi đừng khóc, nước mắt em làm ướt áo em rồi... Ngoài trời mưa ko ngừng rơi...em thấy lạnh...em sợ...em nhớ...em chỉ có một mình........

    Em ơi, khóc đi, giữa bốn bề phố lặng, bàn tay bé, mình em ôm những khoảng trời nho nhỏ....

    Em ơi, khóc đi, yêu thương giữ lại đừng đem cho, em hãy giũ thật kỹ, và đem theo đi... những gì em có... Đừng hy sinh và đem nó cho ai....

    Em ơi, khóc tiếp đi, đừng nín....

    Em ơi, khóc tiếp đi đừng cười tươi....Bởi khi đau mà cười tươi là đau gấp mười như thế....

    Em ơi, gào lên đi, đừng nhịn, đừng lặng im.... Vì bản chất của con tim rất yếu.... Làm sao chứa đựng được quá nhiều????

    Em đi gom những vệt nắng cho chiều đông lạnh....

    Em đem những sợi mát, viết lên bản tình ca ngày hạ nồng nàn....

    Em đạp vết chân lên nền đất mùa xuân, nước làm em tan chảy....

    Em đẩy gió cho ngày tàn thu,lá vàng xào xạc, ồn ào thi nhau đổ....

    Cuộc đời lại ko có chỗ cho em ở đủ ... 4 mùa....

    Dòng người xa lạ, mình em đứng bơ vơ....

    ......................................

    http://x28.xanga.com/a32c1ae6c843375187912/z37075511.jpg

    Nhiều lần em nhìn vào trong gương, ngón tay khẽ chạm nhẹ lên những "mảng tường trong suốt ấy", em gặp 1 người bạn bé nhỏ, nằm co ro trong tấm gương mảnh mai đó, co lại và nước chảy ra từ khoé mi mong manh, em giang tay ra... đón người bạn đó đến với em.... Nhưng em càng với thì người bạn đó càng chới với ngô nghê chạm vào ngón tay em, mà ko ai có thể ôm nhau thật chặt được...


    Em nhận ra một điều rằng, ngay cả bản thân mình gần mình nhất nhưng cũng xa mình nhất, ko thể tự chạm lấy và ôm ấp chính mình, ko thể xoa dịu cho mình dù chỉ một giọt nước lăn, ko thể tự chăm sóc và vuốt ve từng vết xước.... Cũng như chính em đang nhìn thấy em trong bức tường trong suốt, em nhìn thấy em gục xuống mà ko thể dùng chính bàn tay em để kéo em đứng dậy.... Em chỉ có một mình thôi.....một mình là đủ lắm rồi em à....

    Em à, con người ta dù mạnh mẽ đến đâu cũng ko thể một mình quá lâu, con người ta dù có thể chịu đau giỏi đến đâu, cũng không thể cứ ốm đau mà ko chết....


    Con đường nếu em còn đi, thì trên em sẽ còn rất nhiều tì vết.... Những nỗi lê lết kéo dài.... Bản thân em dù có chia làm 2, nhưng dù có thế, em cũng ko thể đủ....


    .................................

    Một chiều Hà Nội mong manh phố, một chiều Hà Nội thấm đẫm mưa, Một trưa Hà Nội nắng nôi rồi đi về lủi thủi, có bóng dáng ai đi qua dù đã rất cố lau chùi....
    Ảo giác đang làm em khóc, xin em, hôm nay, cứ khóc, xin em đừng cố cười.... Đừng biến mình thành người độc ác, khi cố thật tươi khi trong người tan nát... Một mảnh thân xác kéo lấy em, sự sống ko mấy vui.....

    Một bản nhạc vang lên, tấm thân cong mềm cựa quậy, nào ngoan đi, hãy cố mà đạp giẫy, đừng nằm im.... đừng nằm im....

    Tim em có đau không??????

    ....................................


    Con người ta có quá nhiều cách để yêu nhau em ạ!

    Mỗi người có một cách yêu khác nhau mà em....

    Ừ...

    Nhưng....

    Em thấy lạnh...Những lời lẽ yêu thương...Em sợ.....Sự giả dối...Và

    Ừ, bâng quâ như gió như mây, như sương ngày lạnh, nhưng gió nóng cồn cào....

    .....................................

    Hoa hồng tàn rồi, hoa hồng phản bội... Hoa hồng dẫn lỗi, một ngõ tối, hoang tàn....

    ......................................

    Em à? em ư? Em hả? Em chỉ mong một giấc ngủ khì.... một giấc ngủ khì , ngủ khì, ngủ thật kỹ nhé, cho em cựa quậy, cho em đạp dẫy... đừng gọi em dậy, đừng làm hại em....