Đăng nhập

Truyện ngắn: Yêu ghê lắm

Anh không biết em có nghĩ anh quá trẻ con không. Nhưng mà anh thích em. Thích ghê lắm!

Người chơi trống cajon trong ban nhạc buổi tối hôm đó ở quán bar Ai-len quen thuộc thật khó đoán tuổi. Khuôn mặt anh ta trẻ nhưng có cái nhìn trải nghiệm của một người già. Khuôn mặt vuông lạnh lùng ấy có thể là của một người từng trải, hoặc một cậu trẻ ra sức buồn sầu. Mái tóc lòa xòa rủ xuống trán cũng khó đoán tuổi, đó có thể là mái tóc của một người trung niên hơi bụi bặm, hoặc một chàng trai trẻ ít chải chuốt. Cách ăn vận của anh ta lại càng khó nói. Áo sơ mi denim, quần kaki đen bạc, đôi giày da cũ. Cổ tay trái của anh ta có đeo một vòng da. Chỉ thế.

Cho nên Nghi quyết định là tuổi của anh ta đâu đó trong ngoài ba mươi.

yeu-ghe-lam

Đây là quán bar của Bob, một người đồng nghiệp cũ của Nghi. Quán nhỏ mang phong cách Ai-len nằm trên con đường vắng nhiều cây, bán bia và đồ ăn, buổi tối có chơi nhạc. Bob đến Sài Gòn làm việc suốt bảy năm như một chàng kiểm toán viên mẫn cán, một ngày nọ nộp đơn xin nghỉ việc để đứng sau quầy rót từng ly bia tràn bọt cho bạn bè và chỉnh âm thanh mỗi lần có band đến hát. Có lúc cao hứng, anh ôm đàn hát vài ba bản dân ca xứ Ai-len quê mình bằng cái giọng khàn đặc, trông thật đáng yêu.

Những người đến hát hằng đêm đa số là bạn bè của Bob. Họ không phải là dân chuyên nghiệp, chỉ hát vì được hát, thế thôi. Bob mời họ ăn tối, uống bia, đôi khi là một khoản thù lao nhỏ. Tất cả đều hạnh phúc, trong cái quán bar nhỏ xíu của Bob. Người hát, kẻ rót bia, khách nghe nhạc. Tất cả đều hạnh phúc. Những lúc thấy lòng trống rỗng, Nghi thường đến đây đổ đầy mình bằng âm nhạc và cũng để lây niềm hạnh phúc từ những người xung quanh. Họ gõ bàn, hát theo những bài Rock'n'Roll quen, thấy cơn trống vắng tan đi nhường chỗ cho một bầu không khí mới căng tràn lá phổi.

- Đi một mình hả, búp bê? – Bob để ly bia lên bàn, ôm vai cô, lắc nhẹ. Anh là một người to béo, đeo đôi kính tròn kiểu Harry Potter. Một ông chủ quán bar chính hiệu.

- Bob, anh chàng chơi trống cajon đó lạ quá!

- Ừ, mới. Noel, bạn của một cậu bạn. Hôm nay cậu ta mới chơi hôm đầu tiên. Đẹp trai, hả? Phải lòng rồi, hả? – Bob thét to vào tai Nghi.

- Bob khùng! – Nghi nhăn nhó, mắt vẫn dán vào anh chàng mà cô ngỡ là người Việt. Hóa ra là Noel gì đó, tên mà cũng lễ hội thấy ghê.

Bài hát kết thúc, mọi người vỗ tay rào rào, có nguời gào lên kêu chơi lại. Bob gọi với lên nói với Dave, người chơi guitar lead, đồng thời là hát chính:

- Ê Dave, xuống đi, để cho Noel hát thử một bài. Noel đang có một fan ở đây! – vừa nói anh ta vừa vỗ vỗ vai Nghi làm cô chỉ muốn độn thổ. Nhưng không còn cách nào khác, cô đành mỉm cười gượng gạo. Anh chàng Noel nọ mặt đần ra cũng trông gượng gạo không kém.

Cả ban nhạc lẫn khách trong quán phá lên cười. Dave ra vẻ khổ sở: "Thì đành vậy thôi chứ còn biết làm sao". Anh ta đứng lên, thay chỗ Noel ở vị trí chơi trống cajon, và ra hiệu cho anh ta vào vị trí vocal. Noel đứng dậy, thử lại dây đàn. Rồi anh ta tằng hắng trong micro một tràng tiếng Anh lộn xộn gì đó. Sau đó là một câu tiếng Việt rất bập bẹ, kèm theo một nụ cười:

- Cô ơi, tôi mở đầu bằng bài Runaway Train nhé?

Mọi người hướng mắt về phía Nghi, như thể cô là người quyết định xem anh ta có được chơi hay không. Nghi lại gượng gạo mỉm cười gật đầu, lòng hận thằng cha Bob đến nỗi nghĩ rằng hôm nay sẽ quỵt tiền uống bia lẫn ăn tối cho hắn biết mặt.

Thế là Noel chơi bài Runaway Train. Anh ta hát khá hay, chơi đàn cũng thành đạo và đầy đam mê như khi chơi cajon. Tiếp theo đó là một lô xích xông những bài của Soul Asylum, chắc Noel thích band này. Nghi cứ tưởng tưởng cảnh Noel ngồi trên chiếc xe van đỏ chạy bang qua sa mạc, đầu tóc rũ rượi, ôm cây đàn guitar như trong mấy cái video clip của Soul Asylum, thấy buồn cười khủng khiếp. Mặt anh ta không hợp với mấy trò nổi loạn trẻ con như thế.

Rồi thì tay guitar còn lại im tiếng, Dave cũng thôi nện vào cái mặt cajon muốn vỡ toang. Noel bỏ cây guitar, với tay lấy cây đàn ukulele ôm gọn vào lòng.

- Và cuối cùng là Rừng Na-uy, tặng cô. – Noel hướng về phía cô, mỉm cười.

Khi Noel hát bài Rừng Na-uy với cây đàn ukulele, Nghi cảm thấy thế giới quanh mình đông cứng. Khi anh buông nốt cuối cùng, tiếng vỗ tay nổ ra làm cho thế giới ấy vỡ nát và rụng lả tả.

Cuối buổi, cô và Noel nói chuyện ít phút, trao đổi namecard, nhưng không có dịp gặp lại. Đôi lúc mở ví, mắt lướt qua tấm namecard hình vuông màu bạc in mấy dòng đơn giản "Noel Lam Vu – Furniture designer", Nghi đột nhiên muốn nhấc máy gọi cho anh chàng đó kinh khủng. Nhưng để làm gì? Rủ đi uống nước? Hỏi tối nay anh ta có hát không? Tất cả chỉ tố cáo Nghi là một cô nàng dở hơi và "ế độ" đến tuyệt vọng.

Một buổi chiều, Nghi lang thang một mình đi mua vài món đồ gốm ở khu ngoại thành, bỗng nhiên cô nghe thấy giọng nói ngắc ngứ, lắp bắp quen quen. "Cái này có màu... dark hơn không chị?". Nghi ngước lên, bắt gặp Noel tay cầm một chiếc khay mây. Cô mỉm cười, không chắc anh chàng có nhớ mình không. Nhưng nhanh chóng, Noel tiến về phía cô hồ hởi: "Cô cũng ở gần đây hả?". "Không, tôi ở tít bên kia thành phố. Qua đây chơi thôi. Anh đi đâu đó?". "Xưởng của tôi gần đây. Cô rảnh không? Cô ghé qua chơi nhé?". Nghi dừng một chút rồi gật đầu. Vì thật ra gật đầu luôn thì ngại quá. Cô chạy theo anh, hay đúng ra là anh chạy theo cô, vì anh đi một chiếc xe đạp sườn nhỏ tong teo như cây tre miễu. Xe đạp của dân chuyên nghiệp, Nghi nghĩ, chẳng lẽ mỗi ngày anh ta đi chiếc xe này từ đây về thành phố sao, đừng giỡn chứ!

Đó là một xưởng mộc nhỏ xinh xắn, xung quanh đầy cây lá mọc không ra một trật tự hàng lối nào. Noel mời Nghi ngồi xuống tấm phản có gối đệm rồi chỉ bãi chiến trường anh đang bày bừa: "Tôi đang làm một mẫu ghế mới, rồi thì tôi nhớ ra là chưa có khay đựng trà. May quá, cố đến vừa đúng lúc có khay tiếp khách". Rồi thì Noel hấp tấp đi pha một bình trà nóng bưng ra mời cô dùng cùng vài cái bánh quy. Cô không thể đừng nghĩ là nhân dịp có cái khay trà mới mà Noel mới rủ cô ghé ngang xưởng chơi. Cô và anh ta thì biết gì về nhau? Chỗ làm việc đâu là chỗ dễ dàng đưa ai đến. Nhưng cô chẳng buồn nghĩ nữa. Dẫu sao thì cô cũng đang có một buổi trà chiều thứ thiệt, bên cạnh anh chàng thú vị này, trong cái xưởng mộc đáng yêu này.

Hóa ra Noel thua Nghi đến ba tuổi, nghĩa là anh ta chỉ vừa hăm lăm. "Tốt nghiệp xong là tôi về thẳng Sài Gòn luôn, rồi tôi thuê một miếng vườn của bà ngoại để làm xưởng" – Noel kể. Bố anh người Pháp. Anh sinh ra ở Việt Nam nhưng sau đó di chuyển nhiều nơi theo ông bố làm nhiếp ảnh và bà mẹ stylist. Có lúc anh đã phả dự tu trong một ngôi chùa Bhutan đến sáu tháng ròng, theo cái chương trình gì đó mà mẹ anh hí hửng nhiều ngày vì đã xin được cho anh. Họ chuyện trò đến gần tối. Rồi Nghi cho Noel đi nhờ về thành phố. Anh ta sống trong một khu chung cư không quá xa chỗ cô, nhưng Nghi quyết định thả anh ta giữa đường. Dù sao sau hôm ấy, họ cũng đã có thể gọi là bạn bè.

Cô không bao giờ quan tâm đến những cậu trai thua tuổi, nhưng có cái gì đấy vừa chín chắn, vừa ngây thơ ở Noel khiến cô cảm thấy vừa say mê, vừa bực mình. Anh ta không nông cạn nhưng cũng không đằm sâu như cô ước đoán. Ngay khi người ta hi vọng một cái nắm tay, hay một cái nhìn đắm đuối, thì anh ta sẽ quay đi lấy cây đàn ukulele trên vách khẩy từng tứng tưng hay kể một câu chuyện cười vớ vẩn. Nhưng khi bạn không còn mong đợi gì nữa, thì anh ta sẽ mang đến cho bạn một khối hình thù quái đản gì đó bằng gỗ mà anh ta vừa hì hùi đẽo gọt, và khi bạn hỏi cái gì đây, thì anh ta sẽ nói ra một cái tên kiểu như "Tèo" hoặc "Miranatutixuka". Có nghĩa là tùy cơn, tùy cái từ bay qua đầu Noel lúc đấy đơn giản hay phức tạp, nhiều âm "e" hay "o", chẳng có ý nghĩa gì hơn.

Noel là vậy.

Một buổi chiều trời mưa thật to, Nghi ngồi trong xưởng mộc của Noel, tay vặt gần nát mấy nhành hoa cúc trong khi anh chàng đang mải mê cưa đục gì đó. Một chiếc ghế quái đản, chắc vậy.

- Noel, từ nay gọi Nghi bằng chị, nhé?

- Tại sao? – Noel không dừng tay.

- Vì Nghi lớn tuổi hơn Noel. Tập dùng đại từ cho đúng đi, học tiếng Việt đến đâu rồi?

- Vậy phải gọi Nghi bằng em.

- Ai dạy vậy?

- Gọi người mình yêu bằng em, dù người đó lớn hơn mình hai chục tuổi. Cô giáo dạy vậy! – Noel ngừng tay, nghiêm trang nhìn Nghi.

Nghi trợn mắt nhìn Noel. Anh đứng lên bước đến, hai tay vặn xoắn vào nhau, lắp bắp "Cái... cái...". Mỗi lần Noel nói cà lăm, Nghi biết anh đang muốn nói một cái gì đó thật rắc rối. "Nói tiếng Anh!" – cô ra lệnh, cũng là mở đường cho anh như mọi lần. Nhưng Noel khoát tay ra vẻ không cần, hãy để anh cố gắng. Rồi anh nhìn Nghi, nói thật chậm, thật rõ ràng.

- Anh không biết em có nghĩ anh quá trẻ con không. Nhưng mà anh thích em. Thích ghê lắm!

Nghi cảm thấy xung quanh đông cứng lại, hệt như cái lần đầu cô nghe Noel hát Rừng Na-uy. Mãi cô mới hỏi được.

- Yêu ghê lắm là yêu làm sao?

- Là... Lần đầu tiên thấy trong bar là đã biết, thôi rồi, mình mê cô này cha rồi. Đến nỗi hôm đó chơi đàn rất sai. Và hát thì run lắm. Cố tìm bài gì để hát tán gái, nhưng cuối cùng chỉ hát toàn bài về trẻ em đường phố thôi.

- Anh đừng có láo. Sau đó anh có gọi cho tôi đâu?

- Bob nói phụ nữ không thích người nào quá săn đón. Phải cưa em từ từ, theo quy trình đàng hoàng.

- Anh đã con nít, lại còn ngu nữa. Thằng cha Bob ế vợ, anh không thấy sao còn đi nghe hắn?

- Em đánh trống lảng quá đi, giờ em tính sao?

- Sao vụ gì?

- Vụ trước vụ "yêu ghê lắm là yêu làm sao?"

- Thì em nói rồi đó, anh đã con nít, lại còn ngu nữa

- ...

- Nhưng mà em cũng thích anh. Thích ghê lắm!

Nguyễn Thiên Ngân

Truyện ngắn: Yêu ghê lắm

Truyện ngắn: Yêu ghê lắm

Bình luận

 Bình luận
0 Bình luận