trang Blog

ReeveTham gia: 08/09/2010
  • Chi vi yeu nhau nen ta vat va
    Thể Thao
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    Chi vi yeu nhau nen ta vat va

    Anh chưa đủ điềm đạm để "gạn đục khơi trong" giữa cái ao đời tù đọng. Em chưa đủ chín chắn để giúp anh lèo lái con thuyền tình yêu giữa biển đời lắm bão. Thế là ta mất nhau! Em lấy chồng khi từng đêm vẫn mộng mị về quá khứ. Anh bỏ đi xa với nỗi niềm ăn năn giằng xé bao lỗi lầm qua..Vết đau mãi không lành... Tất cả cũng chỉ vì yêu nhau...

     

    Họ yêu nhau. Tình yêu đầu tiên của em. Nhưng em không phải là nàng Axon đầu tiên của anh. 3 năm mặn nồng, 3 năm mê đắm, 3 năm anh vẫn đều đặn vượt 230km từ Sài Gòn về một tỉnh nhỏ để thăm em mỗi cuối tuần. 3 năm em vẫn vừa đi học, vừa đi làm dù anh thừa khả năng nuôi em. 3 năm em vẫn không bỏ thói quen thay chậu hoa cúc mỗi cuối tuần để đón anh, thay tấm rèm cửa màu xanh thành màu vàng như anh muốn, ủi cho anh chiếc áo sơ-mi màu vàng nắng và giặt hộ anh chiếc khăn màu vàng còn đọng mùi da thịt đàn ông.. Để rồi sau 3 năm, anh lấy vợ - một cô gái giàu sang, một người anh chưa từng ngồi ăn tối hay trò chuyện trước đó. Em bơ vơ và trở thành một đứa đàn bà cay cú, hư hỏng, đanh đá như con hổ dữ bị thương. Vết đau mãi không lành.. Tất cả cũng chỉ vì yêu nhau...

    ******

    Trong những tình yêu ấy, anh và em, ai là kẻ đáng thương, ai là người đáng trách? Thật không công bằng nếu đổ hết mọi tội lỗi lên đầu của ai đó hay lên hoàn cảnh khi một tình yêu không thành. Bởi có lẽ, như một câu chuyện đã viết "Yêu là không bao giờ phải nói lời hối tiếc". Càng không có chuyện được - mất, hay đúng - sai trong tình yêu. "Con tim có lý lẽ riêng của nó". Mà lòng người thì thường phản trắc. Chúng ta không có quyền lên án ai khi tim họ không còn yêu ai nữa. Bởi có phải ngay chính chúng ta, cũng từng bị bội phản và cũng từng hoặc sẽ là kẻ phản bội? Có thể lắm!

    Năm tháng qua đi, thời gian cứ hằn lên đời người đau đáu những vết cắt. Để rồi một lúc tôi nhận ra, những vết cắt của chữ tình thường là những vết cắt thật sâu! Chia tay một tình yêu, bằng cách này hay cách khác, dù vô tình hay cố ý, dù muốn hay không... cũng chẳng dễ chịu chút nào! Nhưng có lẽ. Ừ, chỉ là có lẽ vì tôi may mắn chưa trải qua điều này. Có lẽ, đau khổ nhất vẫn là khi người yêu không còn tồn tại trên thế gian này nữa! Khi bị ai đó phản bội, người ta thường uất ức và bảo "Sao thằng/con đó không chết khuất mắt cho rồi!". Chỉ là lúc giận. Nhưng có phải ngay lúc tâm trí tỉnh táo nhất, ta sẽ tự hỏi "Nếu anh ấy/cô ấy chết thì sao?" Sẽ là một cực hình khủng khiếp nếu người ấy ra đi khi tình yêu đang còn mặn nồng hoặc ta chưa bao giờ sống trọn vẹn cho tình yêu mà người đã trao cho ta... Những tháng ngày còn lại của người sống cứ nhức nhối những vết đau! Những vết đau mà thời gian trở thành một thứ linh dược xa xỉ, thế giới nhộn nhịp xung quanh trở thành một tên lang băm đáng nguyền rủa, và bao yêu thương đang hiện diện là một thứ độc dược chỉ làm người bệnh càng trầm trọng hơn với những nỗi nhớ day dứt khi đêm về.

    Vẫn biết rằng "sống trên đời cần có một tấm lòng...",nhưng đôi khi thấy tấm lòng ấy vẫn chưa đủ cho chính ta và người. Ta đau với những nỗi đau của ta, với những bức bối, và "vết bầm" trên thân thể lẫn tâm hồn. Đồng thời, ta cũng đau với cả nỗi đau của người. Làm sao đây? Thôi thì cứ sống, cứ yêu nếu chúng ta còn có thể. một dòng nước gờn gợn, vàng vàng, tanh tanh nhưng nồng nàn mùi cuộc sống. Chúng ta đang phải bơi trong cái dòng ấy. Tôi nhận ra, khi ta càng cố, mọi việc càng tồi tệ! Giống như khi ta sợ đau, ta cố gồng mình cho gân cốt cuồn cuộn nổi lên, đâu hay rằng điều đó sẽ làm ta đau hơn. Thôi thì cứ bình thản vậy. Sống như ta muốn, buồn vui khi có thể, yêu thương khi có thể, ghét giận khi có thể, dâng hiến khi có thể... Chỉ cần nhớ "cần có một tấm lòng" đủ để cho ta và người.

    Chi vi yeu nhau nen ta vat va