trang Blog

SusuTham gia: 05/11/2010
  • ĐỢI MÙA VÚ SỮA
    Sáng Tác
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    ĐỢI MÙA VÚ SỮA

    Đợi mùa vú sữa

              Bên cạnh vườn nhà nó có một cây vú sữa thật to. Đó là gia tài của ông Năm “cô đơn” cái biệt danh mà người dân xóm nó gáng ghép cho ông. Bởi ông đã sinh sống một mình, một bóng ở đây từ lâu lắm rồi. Hình như, ông cũng chẳng có họ hàng thân tín gì. Vì suốt cả năm, không thấy con cháu gì đến thăm. Đó là điều duy nhất mà nó biết được về ông Năm “cô đơn”.

          

                 Căn nhà không có bàn tay người phụ nữ chăm sóc, không có tiếng trẻ con cười đùa thật là buồn tẻ. Trước nhà có một cây vú sữa xum xuê. Vào cuối mùa hạ cây vú sữa nở hoa chi chít. Từ nhà bên này nó thường ngồi trước hiên, ngắm những cánh hoa nhỏ li ti rơi xuống. Đôi lúc, nó cũng bắt gặp ánh mắt của ông Năm đang ngó sang nhà mình.

             Rồi vào một ngày mưa gió, ông Năm lâm bệnh nặng và mất. Thế là, căn nhà lại vô chủ, lạnh ngắt. Những chiếc lá sữa khô, rơi rụng khắp cả lối đi. Cây vú sữa cũng bắt đầu đơm quả. Những quả non xinh xinh như hòn bi xanh…Một hôm, trong bữa cơm, bố tôi bảo nhà nó sắp có hàng xóm mới. Đó là một gia đình từ của xã bên chuyển vào. "Nhà nước đền bù vì đã giải phóng mặt bằng để xây dựng đường cao tốc...", bố nó giải thích. Mẹ nó thỏ thẻ: "Có thêm một hộ nữa cũng vui. Vả lại, căn nhà ông Năm cũng bớt lạnh lẽo".

                Mấy tháng qua, nó hồi hộp chờ đợi chủ nhân mới của căn nhà. Tháng chạp, những sợi nắng cuối đông như đang rơi vãi trên mảng tường cũ, vàng vọt. Những trái vú sữa cũng bất đầu căng bóng, sáng lấp lánh trên cành. Rồi họ dọn đến. Một chiếc xe ba gác chở cồng kềnh tủ ghế và người. Nó nhìn thấy một người đàn bà gầy gò mặc chiếc áo bà ba cũ kĩ, một cô bé khoảng 18 và một cậu bé 9 tuổi đang lúi húi cất đồ xuống xe. Ba và mẹ nó cũng chạy sang giúp một tay. Tiện thể, làm quen với hàng xóm mới. Ba mẹ nó giúp họ khiêng cái tủ thờ vào trong nhà, còn cô bé thì quảy túi quần áo to tướng và cậu em trai bê một túi sách vở bước theo sau. Nó định đứng dậy sang làm quen với những người hàng xóm mới nhưng nó cứ thấy ngài ngại. Có lẽ vì sự có mặt của cô bé ấy. Nó chỉ kịp nhận ra cô bé khá xinh, có đôi má lúm đồng tiền thật có duyên. Còn cậu em cũng trông rất lém lĩnh. Ðặt túi đồ xuống, cô bé nhìn ra sân vườn và đi ngay đến chỗ gốc vú sữa. Cô đưa tay ve vuốt thân cây xù xì và ngước nhìn mấy trái vú sữa non. Thằng em trai cũng vội vã chạy theo chị mình. Hình như, đôi mắt của cậu bé sáng lên như đã phát hiện ra điều gì đó. Thằng bé lẩm bẩm đếm: “một trái, hai  trái, ba  trái…” và reo lên sung sướng.

          - Sơn Thủy và Hạ Minh à, vào nhà phụ má dọn dẹp đi con!

             Nghe tiếng mẹ gọi, hai chị em giật mình chạy vào. Nhưng ánh mắt họ vẫn còn như vương vấn ở lại. Vậy là, nó đã biết tên cô gái và đứa em trai. Đặt quyển sách xuống bàn, nó miên mang suy nghĩ. Từ nay căn nhà đã có chủ mới và cây vú sữa cũng hết cô đơn. Nhưng không hiểu vì sao nó lại thấy thoáng buồn và nhớ ông Năm quá đỗi. Nó tin rằng, có lẽ ông Năm cũng vui lắm khi có người chăm sóc khu vườn. Và nhà ông cũng có tiếng trẻ con, ấm áp.

                Bữa cơm chiều, ba mẹ nó lại kể chuyện râm rang. Và nó biết người phụ nữ ấy tên Nguyệt, là một giáo viên đã nghĩ hưu. Chồng dì đã mất trong một vụ tai nạn giao thông, khi đó Sơn Thủy mới lên 10 tuổi, còn Hạ Minh vùa tròn ba tháng tuổi. Dì ở vậy, nuôi con ăn học. Nhưng dì bị bệnh tim nên đã nghỉ dạy từ lâu. Và đường học vấn của Sơn Thủy cũng sớm khép lại. Vì ốm đau nên dì không thể làm được việc nặng. Và cả nhà  chỉ biết trong nghề may vá của Sơn Thủy.

             Ở cái xóm nhỏ này, việc cấp sách đến trường là một đều không phải bất kỳ đứa trẻ nào cũng làm được vì cái nghèo đã bó buộc chúng. Riêng ba mẹ nó thì khát khao muốn con mình vượt qua "cánh đồng làng". Ba mẹ thường động viên nó: "Nhà mình nghèo, con ráng học tốt sau này đỡ vất vả hơn ba mẹ". Nó may mắn hơn những đứa khác trong xóm, được bố mẹ chăm sóc, tạo điều kiện cho ăn học. Nhà người hàng xóm mới không may mắn như nhà nó. Dì Nguyệt đau ốm liên miên. Thân hình, dì gầy sộp, xanh xao. Sơn Thủy phải thường xuyên đưa mẹ đi nhập viện. Nhìn cái dáng nhỏ xíu của cô đạp xe, chở mẹ đi đi, về về. Mọi người, ai cũng rất thương. Bà con hàng xóm (có ba mẹ của nó) thường chạy sang giúp đỡ. Người vài ba ký gạo, người lon sữa, người chai dầu nóng,… Hai chị em Sơn Thủy thay mẹ cám ơn mọi người rối rít.

                

            Nhưng bệnh của dì lại trở nặng. Bác sĩ bảo, dì phải mổ tim gấp. Nếu không sẽ rất nguy kịch.Chi phí điều trị là 100 triệu đồng. Cả nhà dì Nguyệt như rơi vào vực thẳm. Nhìn mẹ bị cơn đau hành hạ. Thằng Hạ Minh thì khóc sướt mướt, còn Sơn Thủy buồn rười rượi. Cô chạy đôn chạy đáo như thế nào cũng không kiếm ra nỗi số tiền to đùng ấy. Sơn Thủy rất tuyệt vọng. Đôi mắt cô lúc nào cũng đỏ chạch. Lúc ấy, có bà cô ở Sài Gòn xuống thăm. Thấy hoàn cảnh Sơn Thủy đang lâm vào nguy kịch. Bà ấy, bàn to nhỏ với mẹ con Sơn Thủy. Vài ngày sau, dì Nguyệt được chuyển lên bệnh viện Chợ Rẫy để làm phẩu thuật tim…Và sau đó là đám cưới của Sơn Thủy. Cô lấy chồng Hàn Quốc. Sự kiện này, làm xóm nó xôn xao hẳn ra. Có người không biết chuyện thì nghĩ: “Mẹ vừa khỏi bệnh mà đòi lấy chồng. Chắc nó ham giàu”. Còn người biết chuyện thì bảo: “Tội nghiệp con nhỏ lấy chồng Hàn để lo cho mẹ…”.

              Mặc cho lời xì xầm, mẹ con dì Nguyệt không nói gì hết. Nhưng người ta thấy dì rất buồn. Ngày Sơn Thủy theo chồng, cây vú sữa chín rộ. Nó chạy sang phụ giúp mẹ con dì Nguyệt hái vú sữa. Những cơn gió mùa đông làm rứt xuống đất những chiếc lá vú sữa khô, lạnh lẽo. Thằng Hạ Minh, cầm mấy trái vú sữa căn tròn, mùi mẫm và thỏ thẻ: “Ứơc gì chị Hai còn ở nhà, chị sẽ nếm được hương vị ngọt ngào của mấy trái sữa này…”. Còn dì Nguyệt thì đưa mắt đăm đăm nhìn xa xăm. Dì thở dài lẩm bẩm: “Tội nghiệp con nhỏ, không biết giờ này nó đang làm gì. Mùa này, ở bển nó có chụi nổi không?”

    - Má ơi, con xem phim thấy tuyết rơi. Chắc chị Hai lạnh lắm.

    -  Thôi dì và em Hạ Minh đừng buồn nữa. Rồi Sơn Thủy cũng sẽ về thăm nhà mà?– Nó an ủi.

    - Bỗng dì Nguyệt mắt ươn ướt: “Tại dì bệnh quá nên nó mới đi lấy chồng xa như thế. Dì buồn lắm cháu ạ!

               Nó thỏ thẻ với dì: “Sơn Thủy rất có hiếu với bác. Nếu con ở trường họp của cô ấy thì con cũng hành động như cô ấy vì không còn con đường nào để chọn lựa. Nếu Sơn Thủy biết dì buồn, cô ấy cũng không vui đâu. Dì an tâm, đã có con bên cạnh. Có gì dì và em Hạ Minh cứ gọi con”. Bỗng một cơn gió thổi mạnh qua, làm mái muối tiêu tóc dì rối tung. Dì im lặng lẽ ngồi xuống, vuốt lại mái tóc cho gọn. Khuôn mặt xanh xao của dì nhăn lại. Rồi dì ho. Những tiếng ho kéo dài, khô khóc. Hai tay dì ôm lấy ngực. Bỗng trong lòng nó, cảm thấy một nỗi lo mơ hồ.

               Thắm thoát, ba mùa đông lạnh giá đi qua. Cây vú sữa cũng đã ba lần thay lá, đơm hoa, kết quả nhưng Sơn Thủy vẫn chưa một lần về thăm dì. Mọi liên lạc với gia đình, cô chỉ thông qua điện thoại. Thỉnh thoảng, cô gởi về cho mẹ con dì Nguyệt vài ba triệu để lo thuốc than cho dì. Hễ cứ thấy, người đưa thư tới là bà con hàng xóm lại xì xào: “Con nhỏ gửi tiền về nữa kìa. Mẹ con bà Nguyệt sướng thật”.  Có người dí dỏm: "Có lẽ mẹ con bà Nguyệt sắp xây nhà tường cho coi". Ai nói thì nói, dì Nguyệt buồn xoa. Lòng nhó con đau đáo. Có lần, dì tâm sự với mẹ nó: “Tôi ước gì con Sơn Thủy đang đứng trước mặt mình. Có lẽ, dì sẽ khóc mất”. Nó không biết Sơn Thủy bận gì mà suốt ba năm rồi mà vẫn chưa về thăm dì. Ngồi trước hiên nhà, nó nhìn sang nhà mẹ con dì Nguyệt. Cây vú sữa trơ ra nhiều cành gầy guộc và khô khốc không một cọng lá, đang run rẩy trong gió. Cái sân nhà đầy lá khô rụng. Nó thấy dì Nguyệt đang lúi húi quét lá khô, gom thành mấy đóng nhỏ. Còn thằng Hạ Minh đang ngồi học bài râm rang. Nhiều đêm thức học bài, nó nghe thấy tiếng ho khe khẽ từ bên nhà Hạ Minh vọng sang. Tiếng ho ngày càng kéo dài hơn, to hơn. Nó thấy lòng lo lắng, bất an cho dì. Nó nghĩ ngợi mong lung. Nếu như…

            Năm sau nó đỗ đại học. Ước mơ vào giảng đường của nó đã thành hiện thực. Những ngày ở thành phố, nó luôn cảm thấy nhớ nhà, nhớ cây vú sữa đến da diết. Nghỉ hè nó về thăm nhà. Nó dự định sáng mai, sẽ sang hỏi thăm dì Nguyệt. Nhưng buổi tối, ba mẹ từ nhà dì Nguyệt chạy về gọi giật:

    - Mày qua nhà dì Nguyệt mau đi, dì ấy trở bệnh nặng lắm. Chắc không qua được.

            Nó ù té chạy sang. Nhà dì Nguyệt khá đông người. Hạ Minh khóc sụt sùi: “Má ơi, đừng bỏ con, má...”. Nó chạy ngay đến bên dì. Đôi mắt của dì gần như trắng bệch. Bàn tay xương xẩu của dì nắm lấy tay nó. Giọng dì thều thào, đứt quãng: “Cháu điện... sang bên ấy... gọi Thủy... Thủy về…cho dì…”

           Nó gật gật đầu, gương mặt xanh ngắt, không hột máu. Nó gọi liền cho Sơn Thủy. Hay tin, cô ấy điếng cả người: “Du nói sao? Má tôi đang hấp hối. Anh ráng chăm sóc má giùm em, em sẽ đón máy bay về liền…”. Cúp điện thoại xuống, nó như vẫn còn nghe tiếng thở dài, đau nhói của Sơn Thủy.

            Lúc nửa đêm, dì ấy trở mình gọi mấy tiếng: "Con ơi. Thủy ơi..về..về..." rồi mắt nhắm liền. Thằng Hạ Minh gào khóc thảm thiết: “Má ơi, má đừng bỏ con ở lại một mình. Chị Hai ơi, chị về mau đi…”. Hàng xóm, ai cũng lặng lẽ lau nước mắt. Họ im lặng nhìn nhau không nói gì. Riêng nó, cảm thấy cổ họng mình cứ nghèn nghèn như có vật gì chẹn ngang. Bên ngoài, gió thổ ào ào. Hình như có tiếng cây khô gãy “rắc rắc”. Bản tin thời tiết báo đêm nay có gió mùa đông bắc tràn về. Trời  bắt đầu mưa lâm râm, lạnh buốt.

               Hơn hai ngày sau Sơn Thủy mới đáp máy bay về tới nhà. Trông cô gầy hơn trước, đôi mắt đầy quầng thâm. Hình như, cô đã thức suốt đêm. Cô vừa khóc vùa bước vào nhà. Người ta đã liệm áo quang. Cô không nhìn được mặt của mẹ mình lần cuối. Ba nó chép miệng thở dài: “Tội nghiệp con nhỏ!”. Sơn Thủy thắp hương lên bàn thờ dì. Cô nhìn di ảnh của má mình. Đôi mắt nhìn buồn hiu hắt. Sơn Thủy khóc ấm ức. Thằng Hạ Minh cũng khóc theo rỉ rả. Hạ Minh nói: “Chị Hai, ở lại với em nhá. Má mất rồi, chị đi nữa thì em sống với ai ?”. Sơn Thủy ôm em vào lòng:“Chị thương em lắm, nhưng…biết làm sao”. Ba mẹ nó bỗng cất tiếng: “Con an tâm, cứ giao bé Minh cho hai bác chăm sóc. Bác xem hai đứa như con cháu trong nhà”. Sơn Thủy, cám ơn ba má nó rối rít mãi. Thế là, nó lại có thêm một đứa em trai. Nó rất tán đồng với ý kiến của ba mẹ mình.

                 Thế rồi, tốt nghiệp ra trường, nó quyết định xin về quê giảng dạy. Hạ Minh cũng bước vào cấp ba. Thằng bé, càng lớn càng thông minh và học giỏi. Hạ Minh mơ ước lớn lên sẽ làm bác sĩ để chữa trị cho những người dân xóm mình. Thỉnh thoảng, Sơn Thủy bay về thăm em trai và thắp hương cho má. Cô cũng dự định rước, em trai theo mình. Nhưng Hạ Minh không đồng ý. Hạ Minh muốn ở lại lo nhang khói cho má và thực hiện ước mơ của mình. Nó ngước nhìn cây vú sữa đang đứng sững sững trước sân, da xù xì, tán lá mát rượi. Cây đang ra hoa, những cánh hoa nhỏ li ti và chi chít như báo hiệu một mùa trĩu quả…

    VĨNH SƠN

    ĐỢI MÙA VÚ SỮA