trang Blog

vodaihungTham gia: 26/06/2009
  • CẢM TÁC RU TA NGẬM NGÙI
    Giải Trí
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    CẢM TÁC RU TA NGẬM NGÙI

         “Dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi...”.Hôm nay cũng như nhiều hôm khác sau mỗi cuộc chơi tôi lại quay về, quay về trong đêm tối, khi loài người đã yên giấc, quay về trong sương mai khi vầng trăng khuất sau những mái nhà, chỉ còn ánh sáng của những ngọn đèn đường phố thị và tiếng côn trùng thở than.

               Khẽ thở một tiếng thật dài và chợt hít sâu khi gặp mùi cây cỏ, cái mùi không xa lạ gì mà sao ở thành phố lại hiếm đến thế.Tôi lê bước về nơi yên ngụ, một căn phòng trọ nhỏ nhắn mà thân yêu. Con nhện bên góc hoảng hốt khi tôi mở cửa, tôi chợt mỉm cười vì hôm trước tôi định quét nó đi nhưng lại chùn bước vì ý nghĩ cứ giữ lại cho nó một chổ yên ngụ, một chốn để ...”quay về” như tôi. Cây ghitar lặng lẽ trên tường như đang hờn dỗi tôi đã nở bỏ nó một mình suốt buổi chiều nay.

    Không có em, đêm vắng lặng, nỗi cô đơn và trống vắng dâng đầy nhưng lại đan xen cảm giác yên bình và ấm áp. Bất giác nhớ đến câu hát “ người về soi bóng mình, giữa tường trắng lặng câm...”. Sao giống mình lúc này đến thế. Chộp vội cây ghitar thắp vội ngọn nến như sợ cảm xúc sẽ biến mất, tôi nghêu ngao từng câu từng chữ thả từng giọt đàn trau chuốt:

                                             Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình

                                             Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên

                                             Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình

                                             Xin người hãy gọi tên...

     Nghe và hát bài này nhiều lần mà chưa lần nào thấm thía hết nghĩa của ca từ và cảm xúc của giai điệu. Có lẽ mỗi người sẽ cảm nhận mỗi khác. Mỗi lần nghe lại có một cảm xúc khác nhau. Như hôm nay cảm xúc của tôi thật kỳ lạ, mênh mang buồn, mênh mang nuối tiếc và lại đầy sự thở than.

    Có điều gì sau những ca từ ấy, phải chăng là sự nuối tiếc và nỗi thèm khát được yêu khi thời gian dần dần cướp mất điều quý giá ấy. Phải chăng là sự nghi ngại khi những cuộc chơi và những cuộc tình đã vắt khánh kiệt sức lực của ta??? Khi tình yêu không còn hiện hữu trên mái tóc điểm sương và con tim như viên sỏi lăn đi trên con đường mòn vô vị. Như con chim hết thèm muốn đứng lặng trên giọt máu không còn nhiệt huyết. Như về cuối mùa đông bàn tay đã nhuốm màu rong rêu. Phải chăng tất cả đã muộn màng? Còn chút gì để khơi dậy không khi mọi thứ đang chơi vơi đến vô định. Khi tuổi xanh dần qua đi và bầu nhiệt huyết tình yêu dần nguội lạnh. Tất cả im lặng đến đáng sợ, tất cả chỉ là những hoài nghi không có lời giải đáp.

     Anh thèm được yêu thương đến từng giây từng phút, vội vàng và cuống quýt như sợ tất cả sẽ biến mất. Như đứa trẻ hoảng hốt tỉnh giấc vội vàng chụp lấy vú mẹ như sợ nó sẽ vụt rời xa.Và rồi anh lại thấy như vậy là chưa đủ là quá muộn màng. Anh tiếc thời gian sao qua đi vội quá, mới đấy đã về khuya rồi. Đêm khuya sinh quyển đã yên giấc, anh biết thả tình vào đâu bây giờ? Thế rồi anh đành hy vọng, đành mong đợi. Mong đợi những rạng đông, mong đợi mãi trong đêm dài im vắng, im vắng đìu hiu như đồng lúa gặt xong, như rừng núi bỏ hoang. Mong đợi trong sự gặm nhấm của hoài niệm về những cuộc vui đã qua. Hình ảnh những sợi tóc mong manh trong gió, những con phố anh đã đi qua cứ ám ảnh trong tâm trí. Anh ước gì thêm một lần nữa được chạm tay vào mái tóc xanh, thêm một lần đặt bước chân qua những con phố quen thuộc hay khám phá những miền sương khói mới. Mong đợi trong niềm hy vọng mỗi sớm mai thức dậy anh lại có thêm một ngày nữa để yêu thương!

    Cảm xúc này với TCS không phải là ít nó hiện hữu khá nhiều trong những bản tình ca của anh. Anh luôn bị ám ảnh bởi một điều như anh đã từng thổ lộ:”Tôi thường rơi vào những cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế tôi vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi mọi người đã yên ngủ.”

    Còn tôi may mắn hơn TCS bởi trước giấc ngủ của tôi không phải là những cơn hôn mê mà là những giấc mơ đẹp. Và tôi thường giật mình tỉnh giấc, những lúc đó tôi cũng vồ chụp lấy, không phải vồ chụp lấy tôi mà vồ chụp lấy giấc mơ như sợ nó biến mất khi sớm mai thức dậy.Và tôi cố ghi nhớ giấc mơ, không muốn chìm vào giấc ngủ, cứ thế tôi cố nhớ và cố đợi ngày mai, đợi những rạng đông, đợi chờ trong đêm vắng trong tiếng rả rích của côn trùng, tiếng chó sủa ma và tiếng gà gáy sáng.

    Chỉ có bấy nhiêu nốt thứ thôi, giai điệu cứ nhắc đi nhắc lại, lúc trầm nhẹ thỏ thẻ ở quãng thấp. Lúc vỡ oà ở quãng tám phá tan sự tịch mịch của bóng đêm. Lúc lại trở về bình thản với quãng bình. Giai điệu cứ như đưa ta đi phiêu du ở miền nào đấy, lúc lội suối róc rách, thỏ thẻ. Lúc hăng say băng qua đèo gió cuốn, mây trôi đến miền đồng bằng hoang vu sau mùa gặt. Rồi cuối cùng về lại trong vòng nôi của thuở thiếu thời. Đây cũng chính là tâm sự là nỗi niềm chẳng biết tỏ cùng ai của TCS. Anh sống vui cùng bạn bè, rong chơi ca sướng với muôn loài, say với men rượu, ngất ngây những men tình để rồi cuối cùng ngậm ngùi “ về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm”.Tất cả như những tiếng thở than dạt trôi vào đêm vắng...

    Ôi đời...Lắm lúc ta thèm muốn được thở than và đó chính là lúc ta muốn tìm về, tìm về nơi yên bình nhất của tâm hồn, ở đó không em và không những tạp niệm đời thường.

    Em về hãy về đi, ta phiêu du một đời

    Nơi đó chỉ có chỗ cho tâm hồn ta yên nghỉ. Nơi đó chỉ còn lại mình ta để ta tự ru ta ngậm ngùi bên bát hương trầm thắp lên để tưởng niệm ngày hôm nay và cầu xin một điều ước nguyện bình an cho ngày mai!

    Giờ đây ta thèm một bát canh chua của mẹ nấu, thèm được thả lưng trên chiếc giường thân quen, thèm được hít mùi cây cỏ quê nhà và mùi áo mẹ quen thuộc.

    Biết làm sao được, vòng trôi cuộc đời không thể bắt nó dừng lại.Ta chỉ biết như TCS sống hết mình ngày hôm nay và mong đợi những sớm mai tươi đẹp.

    Tiếng ghitar vẫn luồn trong đêm vắng, không biết có ai đó đã lắng nghe, thức cùng tôi đêm nay hay không? Ngoài kia rạng đông sắp ló lên, đêm nay tôi không ngủ, nhưng tôi không thấy mệt mõi bởi tôi đang rất vui vì biết rằng mình sắp có thêm một ngày nữa để yêu thương, để rong chơi và để đợi chờ...!!! (ĐN đêm không màu 10/1/10)

     

     
    CẢM TÁC RU TA NGẬM NGÙI