trang Blog

Võ Thị LánhTham gia: 28/07/2011
  • 52 truyện ngắn trên vandanviet.net
    Sáng Tác
    CameraNikon D3
    ISO3200
    Aperturef/8
    Exposure1/50th
    Focal Length200mm

    52 truyện ngắn trên vandanviet.net

    Đỗ Ngọc Thạch  (2010)

    TÁC PHẨM đăng trên VanDanViet.Net
      

            10. "Huyền Thoại” Lý Toét - Truyện ngắn của Đỗ Ngọc Thạch

           Sự Tích Chim Đa Đa - Truyện ngắn của Đỗ Ngọc Thạch

           LỘT DA MẶT - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           TRÁI TIM KHÔNG TẬT NGUYỀN- Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           CHUYỆN CHÀNG LÍA Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           15. TỌA ĐỘ GỐC - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           CÔ GÁI VÀ BẢY ANH LÍNH - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           NGƯỜI ĐƯA THƯ - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           CÔ GÁI SƠN TÂY VÀ ANH LÍNH BINH NHÌ – Truyện ngắn ĐỖ NGỌC THẠCH

           MẸ VÀ CON VÀ ... - Truyện ngắn ĐỖ NGỌC THẠCH

            20. TÌNH YÊU TỪ LỚP MỘT - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           MẸ TÔI LÀ Y TÁ - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           TỪ VĂN MIẾU ĐẾN HỒ HOÀN KIẾM- Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           QUA SÔNG BẰNG ĐÒ - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           ĐỊA LINH NHÂN KIỆT Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           25. TRẠNG ME ĐÈ TRẠNG NGỌT - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           BẠN HỌC LỚP HAI - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           CÔ TẤM VÀ QUẢ THỊ Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           NHẬT KÝ CỦA MỘT CÔ GIÁO TRƯỜNG LÀNG - ĐỖ NGỌC THẠCH

           CÔ GÁI CHÂN DÀI - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           30. CHỊ EM SINH BA - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           CHUYỆN NGƯỜI BÁN THUỐC - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           NGƯỜI CHÉP SỬ - Truyện ngắn ĐỖ NGỌC THẠCH

           BÀ CHỦ QUÁN VÀ CÔ NHÀ BÁO TẬP SỰ - Truyện ngắn ĐỖ NGỌC THẠCH

           NHỮNG VẾT THƯƠNG NGHIỆT NGÃ - Truyện ngắn ĐỖ NGỌC THẠCH

           35.  NÚI LỞ - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           NGƯỜI ĐÁNH ĐÀN KLONG PUT - Truyện ngắn ĐỖ NGỌC THẠCH

           LỜI THỀ THỨ HAI Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

            VÕ TRẠNG NGUYÊN TRUYỆN - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           40. NỮ VÕ SĨ - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           CON GÁI VIÊN ĐẠI ÚY - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

           CHUYỆN MỘT NHÀ BÁO - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

            THƯỢNG KINH KÝ SỰ - Truyện ngắn ĐỖ NGỌC THẠCH

            SƯ PHỤ CỦA SƯ PHỤ VÀ SƯ PHỤ - Truyện ngắn ĐỖ NGỌC THẠCH

           45. LẤY VỢ XẤU - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

            BÁC SĨ ĐỒNG QUÊ - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

            BÁC SĨ THÚ Y - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

            TƯỚNG SÁT PHU – Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

            Ở TRỌ - Truyện ngắn của ĐỖ NGỌC THẠCH

            LÀNG NÓI TRẠNG - Truyện ngắn của Đỗ Ngọc Thạch




    1. Làng nói trạng - Đỗ Ngọc Thạch

      Truyện Ngắn - Đỗ Ngọc Thạch - Làng nói trạng- Làng nói trạng.

    http://files.myopera.com/kimphuus/blog/V%C6%B0%C6%A1ng%20Chi%C3%AAu%20Qu%C3%A2n.jpg


     

    Làng nói trạng

    Đỗ Ngọc Thạch

     

     Nếu có ai hỏi ông Đồ Tiếu, một trong số những người cao tuổi nhất Làng Hạ, rằng tại sao Làng Hạ có “biệt danh” là “Làng nói Trạng” thì ông đều kể bằng một câu chuyện rất dài và chỉ có thể tóm tắt như sau:

    Ngày xưa, có lần ông Thầy Địa lý khét tiếng Tả Ao trên đường đi ngao du bốn phương, khi tới Làng đã năm lần bảy lượt bỏ đi rồi lại quay lại Làng, đi tới đi lui, định nói gì rồi lại thôi. Cứ như thế suốt hai ngày, khiến cho những nhà Nho trong Làng hồi hộp lo âu không biết Làng mình có điều gì bí ẩn mà đến bậc đã khiến cho Quỷ khốc Thần sầu như Tả Ao Tiên sinh phải đắn đo nhiều như vậy? Đến ngày thứ ba, dường như đành bất lực trước những bí ẩn của Thiên cơ, Thầy Tả Ao đến chào bái biệt Trưởng Làng. Trưởng Làng cố gặng hỏi để thầy Tả Ao nói cho vài câu nhưng thầy đều nói mãi ba chữ: “Bất khả tri!”. Đến khi Trưởng Làng bảo người vợ ra chào thì thầy Tả Ao giật mình kinh ngạc chú mục nhìn người vợ Trưởng Làng rồi ngồi phịch xuống ghế, mắt nhắm nghiền rồi nói: “Kỳ nhân dị tướng! Ngàn năm mới có một người!”. Trưởng Làng thấy vậy thì bảo người nhà lui hết đoạn vái thầy Tả Ao ba vái mà nói: “Xin thầy cho biết! Xin thầy cho biết!”. Thầy Tả Ao lúc ấy mới thong thả nói: “Vợ ông mới tắm xong, cho nên tôi thấy Con Ô Long còn dính nước và nó bò tới mắt cá chân bà nhà! Còn bình thường thì nó xoắn lại, cuốn xung quanh cái chân ngọc ngà của bà nhà, nên không ai nhìn thấy con Ô Long đó! Đó gọi là Tướng cách Đại Quý Ô Long quấnngọc trụ!”. Thầy Tả Ao nói vậy nhưng Trưởng Làng còn chưa hiểu ra sao, thầy Tả Ao phải giải thích cặn kẽ: “Âm mao của bà nhà cực kỳ xum xuê như lau sậy, trong đó có một sợi đen nhánh, to bằng ba sợi khác, bình thường thì sợi âm mao này xoắn lại quấn lấy bắp đùi, bắp vế bà nhà, cho nên gọi là Ô Long quấn ngọc trụ, tức Con Rồng đen quấn cột ngọc! Ban nãy bà nhà tắm, dội nước nên con Ô Long mới duỗi ra, dài tới mắt cá chân, nên tôi đã nhìn thấy đuôi con Rồng đen đó!”. Trưởng Làng ngẩn ngơ một lúc rồi như hiểu ra, song vẫn cố hỏi cho cặn kẽ: “Vậy con Ô Long của bà nhà tôi có liên quan gì tới vận số của Làng này nói chung?”. Thầy Tả Ao nói: “Sao lại không liên quan! Làng ông là vùng đất Địa linh Nhân kiệt, nhân tài xuất chúng có nhiều nhưng do hướng Đình đặt sai cho nên bị ma quỷ quậy phá, kẻ xấu hãm hại mà không đạt tới kết quả mỹ mãn, đáng đỗ Trạng mà không thấy tên trong bảng Vàng, bia đá!... Song nhờ có Ô Long phò trợ mà tai qua nạn khỏi”. Trưởng Làng nghe nói vậy thì muốn nhờ thầy Tả Ao chọn lại hướng Đình, nhưng thầy Tả Ao nói: “Vận số của Làng đã được định đoạt cho tới vài trăm năm nữa, tôi sao dám sửa lại sổ sách của Nhà Trời. Song tôi có thể giúp cách khắc chế tai ương, giảm thiểu điều xấu, bảo lưu điều tốt!”. Hỏi làm như thế nào thì Thầy Tả Ao nói: “Cần làm ngay cái miếu thờ Thần Ô Long, đặt ở hướng chính Tây của Đình Làng, khoảng cách là năm đến mười dặm. Thêm nữa, trong Làng, phàm chỗ nào đất đã trũng thì cho đào thành ao hồ, thả hoa sen, hoa súng. Cần có ít nhất chín cái ao hồ lớn để làm chỗ cho Thần Ô Long giáng hạ. Điểm cuối cùng, nên đổi tên Làng Hạ thành Làng Hạ Long!”…

    Trưởng Làng lắng nghe như nuốt từng chữ, từng lời của thầy Tả Ao. Nghe xong, Trưởng Làng định hỏi thêm thì đã không thấy thầy Tả Ao đâu nữa!

    Từ khi Làng mang tên mới là Làng Hạ Long, cảnh sắc của Làng trở nên tươi đẹp như tranh vẽ. Làng có chín cái hồ lớn và chín cái ao nhỏ lúc nào cũng ngào ngạt hương hoa sen, hoa súng gợi cảnh thanh bình, an lạc. Duy chỉ có điều lạ là trẻ con trong Làng đều được cho ăn học từ nhỏ, nhưng đến những nấc thang cuối cùng của chuyện thi cử thì đều rơi rụng hết, không có ai đỗ đạt cao, chẳng hạn như ngày xưa thì có ba kỳ thi Hương, thi Hội và thi Đình, thì chỉ qua được kỳ thi Hương, vài người qua được kỳ thi Hội, còn tới kỳ thi Đình thì không bao giờ có người đỗ; còn như ngày nay thì chỉ qua được kỳ thi Tốt nghiệp Trung học Phổ thông, tới thi Đại học thì rụng gần hết, chỉ còn được vài người đỗ vớt hoặc được cộng thêm điểm ưu tiên!...Tuy nhiên, những người cao tuổi không bao giờ chịu đầu hàng số phận. Hội Bảo trợ học đường ra đời rất sớm, sau này là Hội Khuyến học, hoạt động cũng rất mạnh. Và để khích lệ tinh thần sĩ tử, khóa nào có ai đỗ Trạng Nguyên, Làng cùng mời cho được Quan Trạng về Làng rồi chọn lấy vài người học trò xuất sắc nhất, thi tài họa thơ, đối chữ với Quan Trạng, thực ra là để đánh đổ uy danh của Quan Trạng, tôn vinh tài học của người Làng, song đa phần cũng chỉ một chín một mười mà thôi. Tuy nhiên, trong những cuộc so tài đó, ai có thể đối đáp ngang ngửa với Quan Trạng đều được Làng phong danh hiệu Trạng Nguyên, cũng có nghi thức đón rước Trạng Nguyên về…tận nhà và điều quan trọng nhất là cũng được cưới “Công Chúa của Làng” mà không tốn kém một đồng bạc nào! Việc chọn ra “Công Chúa của Làng” được tiến hành hàng năm nên lúc nào cũng có sẵn Công chúa ngọc ngà đế Tân khoa Trạng Nguyên đón Nàng về dinh động phòng hoa chúc!

    Trải qua thời gian, số Trạng Nguyên được Làng phong tặng ngày càng nhiều và hầu hết những Trạng Nguyên này đều mãn nguyện với cuộc sống của mình: vợ đẹp con khôn và không bao giờ lo đói bởi đó sẽ là những ông Đồ đắt giá (sau này là Gia sư) vĩnh viễn của Làng, thậm chí các làng khác trong vùng cũng đem con em tới nhờ dạy bảo! Và, như một tất yếu khách quan, những Ông Trạng không sắc phong này “coi Trời bằng vung”, nói một tấc đến Trời, tức nói khoác không ai bằng! Vì thế, người trong vùng gọi Làng Hạ Long này là Làng Nói Trạng! Hàng năm, Làng đều có tổ chức thi nói Trạng và ai đoạt giải nhất cũng được Làng phong danh hiệu Trạng Nguyên!

    *

    Chúng ta đã được biết một số Làng nói Trạng do những nhà sưu tầm văn hóa dân gian, nhà báo sưu tầm và kể lại trên một số báo chí như Quảng Cư (Quảng Bình),Vĩnh Hoàng (tỉnh Quảng Trị), Đồng Sài (tỉnh Bắc Ninh), Trúc Ổ (huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang), Văn Lang (huyện Tam Nông, tỉnh Phú Thọ),v.v… Song, Làng nói Trạng Hạ Long sẽ khiến cho người tiếp xúc lần đầu tiên phải thốt lên: “Không thể nói khoác hơn!”…

    Những nhà nghiên cứu, sưu tầm văn hóa dân gian (Folkllore) có quê gốc là Làng Nói Trạng Hạ Long đang khẩn trương sưu tập những câu chuyện Nói Trạng của Làng để in thành ba tập sách, mỗi tập khoảng một ngàn trang, dự kiến hết năm 2010 sẽ xong mọi vấn đề và sẽ được in ấn, phát hành vào quý một năm 2011. Đến lúc ấy, bạn đọc có thể “no sôi chán chè” về Truyện Nói Trạng. Những gì tiếp dưới đây là được rút từ bộ sách nói trên.

    *

    Làng Nói Trạng có rất nhiều nhân vật thuộc loại Kỳ nhân dị tướng, tất nhiên. Nhân vật có nhiều huyền thoại bao quanh nhất là ông Song Long. Ông Song Long chính là con trai trưởng của ông Trưởng Làng với bà vợ có tướng cách Đại quý Ô Long quấn ngọc trụ, người đã từng được tiếp kiến Tả Ao Tiên sinh đã nói trên. Năm nay, ông Song Long đã hơn trăm tuổi, song sức khỏe còn rất tốt, có thể nói là đẹp Lão, không thua gì các vị Đại Tiên trên Thượng giới. Khi ông được sinh ra, rất đặc biệt, không như người thường. Theo lệ thường, khi người mẹ ra nước ối thì đứa con sẽ chui ra ngay, nhưng ông Song Long thì không chịu ra ngay mà phải một ngày sau. Lúc ông chui ra, bà đỡ thấy tay ông cứ nắm chặt “con Ô Long” của người mẹ thì không biết làm thế nào, bởi nếu làm đứt “con Ô Long” của người mẹ thì rất nguy hiểm bởi người mẹ sẽ mất đi cái Tướng cách Đại quý Ô Long quấn ngọc trụ! Bà đỡ bèn nói rõ tình hình với người mẹ, lập tức người mẹ quát lớn: “Thả tay ra ngay! Mẹ đã cho con những hai con Ô Long rồi còn muốn gì? Sờ tay lên đầu xem!”. Ông Song Long, tức thằng bé vừa chui ra từ bụng mẹ liền sờ tay lên đỉnh đầu, quả nhiên ngay giữa huyệt Bách hội, có hai sợi tóc đen nhánh, to gấp ba lần những sợi khác, dài tới mười phân! Từ đó, đứa bé được đặt tên là Song Long. Hai sợi tóc đó của thằng bé dài ra không ngờ, khi năm tuổi thì có thể quấn kín người như cái áo giáp, dao chém không đứt, dáo đâm không thủng. Bình thường phải cuộn hai sợi tóc đó lại, cho vào một cái túi vải, đeo dưới nách!

    Khi mới mười tuổi, cậu bé Song Long đã đỗ đầu kỳ thi Hương, kỳ thi Hội cũng đỗ Á khoa, nhưng đến kỳ thi Đình thì bị đánh trượt vì chê con gái yêu của Quan Chủ khảo là xấu xí, không chịu thành thân. Thực ra, cậu bé Song Long đã được ông Trưởng Làng chọn cho người vợ ở cùng Làng có Tướng cách cực quý là Song Long nhiễu nguyệt, hai vợ chồng đều có quý tướng thì còn mơ tưởng gì nữa!

    Sau lần hỏng thi đó, cậu bé Song Long ở nhà, cưới vợ rồi vui thú chuyện vợ con, chẳng thiết gì chuyện thi cử lập công danh nữa! Tuy thế, tài học cũng như tài nói khoác của Song Long đã bay tứ phương, nhiều Đại Nho quanh vùng phải tâm phục khẩu phục!

    Lần ấy, có một vị quan Thượng Thư người miền trong, từng đậu Trạng Nguyên, đi kinh lý qua Làng Hạ Long, đã nghe đồn nhiều về Song Long, bèn vào Làng tìm Song Long xem thực hư thế nào. Quan Thượng Thư vốn ghét những người không đỗ đạt mà lại nói khoác nên muốn tìm cách dồn Song Long vào chỗ chết. Lúc đó, Song Long mới gần hai mươi tuổi, đang sức trai tràn trề, mà chỉ loanh quanh ở nhà, không mấy khi đi ra khỏi lũy tre làng, nên quả là có nhiều quả ngon vật lạ ở tứ phương mà chưa biết tới. Quan Thượng Thư muốn khai thác chỗ yếu đó của Song Long, bèn nói: “Ta có người thiếp, tuổi chỉ xấp xỉ bằng ngươi, nhưng đã đi khắp nơi trong Nam ngoài Bắc, món ngon vật lạ gì cũng đã nếm qua. Vậy ngươi có món ăn gì khiến cho Nàng thích như là mới biết lần đầu thì được thưởng ngàn lạng bạc, bằng không sẽ bị chém đầu. Ngươi có dám nhận lời thách đố không?”. Song Long chấp nhận ngay và yêu cầu Quan Thượng Thư quây vải thành cái buồng giữa sân để dâng đặc sản!

    Khi Song Long dâng đặc sản, mọi người chỉ nhìn thấy Song Long bưng cái mâm đồng trên úp lồng bàn nên không thể biết trong mâm là món gì? Nhưng chỉ năm phút sau thì người thiếp của Quan Thượng Thư bước ra nói: “Quả là Thiếp chưa từng được nếm món này!... Cực ngon!...”. Lúc ấy Song Long bưng cái mâm ra, Quan Thượng Thư vội lật lồng bàn ra xem thì không thấy gì, tròn mắt hỏi: “Món ấy đâu?”. Người Thiếp nói: “Thiếp đã ăn hết ngay!”… Đám đông xì xào bàn tán hồi lâu mà không biết Song Long đã dâng món gì? Hỏi mấy ông già lão làng thì chỉ nói kiểu gợi ý: Nhìn tạng người Quan Thượng Thư hom hem như thế, tất khi “hành sự” chỉ như “đuôi chuột ngoáy lọ mỡ”, như thế người Thiếp trẻ đẹp kia tất sẽ nuốt chửng cái “món ấy” của chàng trai trẻ!...

    *

    Có một cao thủ nói khoác ở một Làng nói Trạng khác của tỉnh nọ, nghe đồn Làng nói Trạng Hạ Long có nhân vật huyền thoại Song Long, liền tìm đến thách đấu. Cao thủ nói khoác này có người vợ yêu cực kỳ sung mãn, đặc biệt là đôi nhũ hoa đẹp không thể tả, với số đo vòng một theo kiểu đo bây giờ phải tới hơn chín mươi phân. Người này cũng dò hỏi và biết Song Long có người vợ có quý tướng Song Long nhiễu nguyệt thì háo hức muốn biết Song Long nhiễu nguyệt có hơn Nhũ hoa điểm son của vợ mình hay không, liền đưa ra điều kiện thách đố là “Được hoặc mất vợ với đối phương”. Khi người kia tới thách đấu, Song Long nhận lời ngay. Người vợ Song Long thấy vậy thì nói: “Sao chàng lại đem thiếp ra nhận thách đấu? Lỡ Chàng thua thì làm sao Thiếp sống nổi với người ta?”. Song Long bình thản nói: “Người này thách đấu như thế là đã tự hại mình, thua là cái chắc bởi ba điều: 1/ Mới vào cuộc anh ta đã chăm chăm muốn chiếm đoạt vợ người, không biết có chiếm được vợ người hay không nhưng mất vợ mình là không tránh khỏi; 2/ Vợ anh ta mạnh về đôi nhũ hoa, mà đôi nhũ hoa là tài sản của con cái chứ không phải của người chồng, vậy là anh ta đã cầm lộn vũ khí, con cái sẽ phản đối, chưa đánh đã thua; 3/ Có câu “Thái quá bất cập”, tức đôi nhũ hoa của vợ anh ta to đến như thế là hết cỡ. Anh ta nói khoác ắt nói về đôi nhũ hoa vô địch của vợ, ắt nói nó sẽ to nhất thế giới, phình to đến như thế ắt sẽ nổ tung, anh ta thua cuộc là cái chắc!”. Vợ Song Long nghe nói vậy thì yên tâm và thầm nghĩ, nếu chồng mình biết dùng vũ khí đặc biệt là “Đôi Rồng đang ấp mặt trăng” của mình thì thế nào cũng bắt trói được cô nàng có “Nhũ hoa điểm son” về làm vợ bé cho mình có người sai khiến! Quả nhiên, khi vào cuộc thi nói khoác, tay cao thủ kia cứ bơm mãi cho đôi nhũ hoa của vợ mình lớn đến cực đại để đến nỗi đối thủ chỉ khẽ chọc cũng nổ tung. Còn Song Long cứ tha hồ kéo dài cặp “Song Long nhiễu nguyệt” ra tới vô cực!... Người vợ của kẻ nói khoác bại trận có đôi nhũ hoa điểm son sau đó thành vợ bé của Song Long, khiến cho gia thế thêm thịnh vượng!

    *

    Khoảng nửa Thế kỷ thứ 21 trở lại đây, “phong trào nói khoác” ở Làng Hạ Long cũng như ở các Làng Nói Trạng khác có phần im ắng, bởi có thời gian, chính quyền địa phương cho chuyện nói Trạng, nói khoác là không tốt, thậm chí có hại cho sự nghiệp xây dựng quê hương, đất nước! Song, khoảng chục năm trở lại đây, vấn đề tìm về cội nguồn dân tộc để xác định bản sắc văn hóa của dân tộc được chú ý nên chuyện Nói Trạng lại được chú ý khai thác, bảo tồn bởi đó là một trong những nét độc đáo của bản sắc văn hóa dân tộc!...

    Một ngày kia, Làng nói Trạng Hạ Long lại tổ chức Hội Thi Nói khoác, có mời các Làng nói Trạng ở các nơi tham dự, giải thưởng được treo cực lớn, có mơ như kiểu nói khoác cũng không thể ngờ!... Song, người bị bất ngờ lại chính là Ban Giám khảo của Hội Thi Nói Trạng, trong đó có dị nhân Song Long đã thọ hơn trăm tuổi! Họ bị bất ngờ vì nhận được chín bài dự thi được đóng xén rất đẹp thành chín cuốn sách khổ lớn như Lịch treo tường, dày hơn ngàn trang! Nội dung của chín tập sách đó là gì? Đó là những bản Báo cáo Tổng kết hàng năm (chỉ tập hợp các Báo cáo điển hình trong khoảng mười năm gần đây) của các cơ quan cấp Bộ như Bộ Kế hoạch – Đầu tư, Bộ Giao thông – Vận tải, Bộ Giáo dục, Bộ Y tế, Bộ Văn hóa, v.v… và một số Tỉnh, Thành phố nổi tiếng về “Báo cáo láo” để phô trương thành tích {mà báo chí gọi là “Bệnh thành tích”)… Hỏi tác giả của những “Bài thi” đó thì toàn là chuyên viên cao cấp chuyên ngành viết Báo Cáo của các Bộ, Tỉnh thành nói trên!

    Ban Giám khảo họp một ngày và quyết định trao giải Nhất đồng hạng cho cả chín cuốn Bài thi nói Khoác! Sau Tết năm con Cọp sẽ làm lễ phát thưởng, chưa biết ngày chính xác là ngày nào? Có lẽ sẽ phải là một ngày dài hơn Thế kỷ!.../.

    Sài Gòn, những ngày đầu năm 2010
    Đỗ Ngọc Thạch




    CÔ GÁI CHÂN DÀI
                             

       Những trận thi đấu bóng chuyền bây giờ thường được tổ chức trong những Nhà thi đấu rất hiện đại, rất đẹp, sân bóng láng coóng và sạch bong! Nhưng khi trận đấu diễn ra thì mồ hôi các cầu thủ chảy xuống sàn không khác gì …trời mưa! Vì thế, khi hai đội tạm nghỉ để "hội ý”, các HLV kịp thời đưa ra những chỉ đạo chiến thuật thì có hai đội lau sàn nhào ra sân làm việc!

       Việc lau sân bóng chuyền ở nhà thi đấu thường do các nhân viên nam đảm trách. Nhưng cô gái Vũ Thị Cao Kều cao tới 1,74 mét và có thân hình không khác gì con trai nên cũng được nhận vào đội lau chùi sàn thi đấu. Tại sao cô gái này lại có thân hình cao lớn như thế và lại phải vào làm việc ở nhà thi đấu bóng chuyền? Chuyện kể thì dài nhưng có thể vắn tắt như sau: mẹ cô vốn là một cầu thủ bóng chuyền, không xuất sắc lắm mà lại bị tai nạn ngã gãy tay nên sớm bị loại khỏi đội bóng và đương nhiên là thất nghiệp, cạy cục mãi mới xin được việc làm tạp dịch ở nhà thi đấu bóng chuyền, với một điều kiện khá nghiệt: làm bồ nhí của ông quản lý nhà thi đấu!...

       Năm tháng trôi đi, Cao Kều ra đời trong gian gác xép của nhà thi đấu với người mẹ nghèo khổ! Khi Cao Kều 3 tuổi thì bố đẻ, tức ông quản lý nhà thi đấu chuyển đi nơi khác, không để lại cho hai mẹ con một đồng chinh cắc bạc. May mà người quản lý mới nhà thi đấu thương tình vẫn cho mẹ Cao Kều làm việc và vẫn cho ở trong gian gác xép. Thời gian lại dắt nhau đi vùn vụt, Cao Kều 12 tuổi thì mẹ cô bị bệnh nặng, không hiểu bệnh gì mà ăn uống không được, thỉnh thoảng lại ho rũ rượi, cơ thể ngày càng suy kiệt! Thương mẹ Cao Kều làm thay phần việc của mẹ ở nhà thi đấu và khi mẹ cô nằm liệt giường thì cô chính thức trở thành nhân viên tạp dịch của nhà thi đấu với đồng lương chỉ đủ cho hai mẹ con rau cháo qua ngày!...

    *

       Tuy mới 12 tuổi nhưng cô bé đã cao hơn 1,60 mét và chỉ một năm sau lớn vọt lên tới 1,70 mét, chính vì thế mà cô mới có tên là Cao Kều! Và đến lúc này mới làm giấy khai sinh, mẹ cô không biết lấy tên gì ngoài hai chữ Cao Kều!... Đến năm Cao Kều 15 tuổi thì lại có sự đột biến lớn về cơ thể: Cao Kều cao thêm tới 1,74 mét và thân hình như có sự "lột xác” kỳ lạ: thoạt nhìn cô, ai cũng ngỡ ngàng, sửng sốt như đứng trước một Hoa hậu Thế giới! Mẹ cô là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi về nhan sắc và hình thể của cô và cũng ngay lập tức linh cảm thấy tai họa đang rình rập! "Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách”, bà mẹ cũng đã nghĩ đến việc cùng con "chạy trốn” khỏi sự rình rập của tai họa kia nhưng bà lại nghĩ: biết chạy đi đâu bây giờ, và nữa cái tai họa đang rình rập ấy nó như thế nào và lúc nào thì nó mới giáng xuống, hay chỉ là cảm giác mơ hồ? Song, chính trong lúc người mẹ đang lưỡng lự tiến thoái lưỡng nan thì tai họa ập đến…

       Vào một đêm mưa gió bão bùng, cánh cửa căn gác xép của hai mẹ con bị ai đó mở ra và một bóng đen lẻn vào. Lúc đó, người mẹ chưa ngủ và kịp nhận ra bóng đen lẻn vào đó chính là người quản lý nhà thi đấu. Người này thấy bà mẹ còn thức thì nói nhỏ: "Bà giúp tôi "yêu” con bà thì tôi cho tiếp tục ở đây, nếu không sẽ bị đuổi ra đường!” Người mẹ dù nghèo khổ nhưng không thể "bán rẻ” con mình như vậy, bà quỳ mọp xuống sàn van lạy: "Tôi van xin ông, tôi lạy ông trăm lạy, ngàn lạy, xin ông tha cho nó, nó còn trẻ con! Nếu ông cần giải quyết sinh lý thì tôi xin hầu ông!” Người quản lý phì cười, nói nhỏ nhưng như tiếng ma quỷ: "Cái thân tàn bệnh hoạn của bà thì có các vàng tôi cũng không thèm! Bà đi ra ngoài cửa ngồi canh, lẹ lên!” Người mẹ uất quá, vùng dậy như là định la hét lên thì bị đánh một cú rất mạnh vào huyệt Bách hội, lăn ra bất tỉnh. Người quản lý Nhà thi đấu (vốn là một vận đông viên võ thuật) lập tức nhào tới cô con gái. Cô con gái bừng tỉnh và vùng vẫy chống cự theo phản xạ tự nhiên, nhưng dường như khó thoát khỏi sự cưỡng bức mạnh mẽ, quyết liệt của người quản lý Nhà thi đấu! Đúng lúc cô bé đã xuôi tay chịu trận thì một bóng đen khác lẻn vào, cầm một cây gậy sắt đập mạnh xuống đầu người quản lý!...

       Sự cố "đêm bão bùng” gây ra hai cái chết: người mẹ của cô bé Cao Kều và người quản lý Nhà thi đấu. Thông tin công bố chính thức là: người mẹ của cô bé Cao Kều chết do bệnh ung thư phổi ở giai đoạn cuối, còn người quản lý Nhà thi đấu thì chết do cao huyết áp, tiền sử đã có hai lần phải đưa đi bệnh viện cấp cứu, cũng vào những đêm mưa gió lúc nửa đêm về sáng!...

    *

       Thời gian như lá rụng lấp đầy, phủ kín mọi sự kiện của cõi trần. Chẳng ai còn nhớ hai cái chết đột ngột của người mẹ bất hạnh của cô bé Cao Kều và người quản lý Nhà thi đấu, nhưng cô bé Cao Kều thì nhớ mãi cái giây phút hãi hùng ấy: lúc cô vừa mở mắt, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cô nhìn thấy mẹ mình bị đánh trúng đỉnh đầu và điều đó khiến cô chống cự quyết liệt khi người quản lý nhà thi đấu nhoài người tới đè lên cô! Và hình ảnh thứ hai in khắc vào trí nhớ của cô là đúng lúc cô thấy mình như kiệt sức, chân tay bỗng mềm nhũn thì một khuôn mặt rất quen thuộc của một anh chàng trong đội lau chùi sàn thi đấu bóng chuyền xuất hiện đằng sau người quản lý và cầm một cây gậy đập mạnh xuống đầu người quản lý!... Cô bé rất nhớ khuôn mặt ấy nhưng không hiểu tại sao cô không nhớ nổi tên anh ta, có lẽ do cô ít nói chuyện với những người cùng làm việc và những người này thì thay đổi liên tục, dường như chỉ có mẹ con cô là "cắm chốt” khá lâu ở cái nhà thi đấu này! Nhưng sau đám tang mẹ, cô như bị một bàn tay khổng lồ nào đó nhấc bổng khỏi cái nhà thi đấu mà cô đã sống trọn cả tuổi thơ và ném cô vào biển đời mênh mông!...

       Công ty thời trang Óng ả Tơ tằm từ ngày có cô gái Vũ Thị Kiều Nữ làm người mẫu chính thức thì phất lên như diều gặp gió. Bà chủ Giám đốc Công ty Óng ả Tơ tằm chính là người đã đưa cô bé Vũ Thị Cao Kều về làm người mẫu của Công ty. Bà chính là em gái của mẹ cô bé Cao Kều và bản thân bà hồi nhỏ cũng được người nhà gọi bằng cái tên Cao Kều. Bà và người chị là con gái một nhà nông thứ thiệt, quê ở vùng chiêm trũng tỉnh Hà Nam . Có lẽ do phải lội bùn từ bé trong những cánh đồng nước lên cao tới rốn nên phần lớn những gái quê ở đây được Tạo hóa ban cho cặp chân dài như chân con cò lặn lội đồng xa! Hai chị em cô bé Cao Kều đều cao tới 1,75 mét và khi tới tuổi "thập tam” thì thân hình phát triển thật hoàn hảo. Người em (tức Bà chủ sau này) có phần lúng liếng, số đo ba vòng bốc lửa và quyến rũ (89-59-89), được một người họ hàng xa dẫn lên thành phố thi tuyển người mẫu thời trang và đậu "Thủ khoa” ngay tức thì! Còn người chị (tức người mẹ xấu số của cô bé Vũ Thị Cao Kều), thiên về ăn no vác nặng và thể lực có phần vượt trội, được người họ hàng xa này dẫn đến đầu quân ở một đội bóng chuyền, cũng trúng tuyển ngay! Khi đi dự đám tang người chị xấu số, bà chủ Công ty Thời trang đã ngay lập tức nhận thấy cô bé Vũ Thị Cao Kều chính là Ngôi sao, là Siêu mẫu của "Thế giới chân dài” trong một ngày không xa và bà liền nhận nuôi cô bé cháu sẽ "hái ra tiền” này! Và bà chủ Công ty Thời trang Óng ả Tơ tằm đã hoàn toàn chính xác khi chỉ sau một tháng "làm quen” với nghề người mẫu, cô bé Cao Kều ngộc nghệch chuyên làm tạp vụ ở nhà thi đấu bóng chuyền đã như là "lột xác” trở thành một người mẫu không thua kém bất cứ siêu người mẫu đẳng cấp quốc tế nào với chiều cao 1,78 mét và số đo ba vòng huyền ảo quyến rũ: 90-60-90!

       Bà chủ Công ty Thời trang Óng ả Tơ tằm quả là người tài sắc vẹn toàn: Công ty Thời trang của bà đã vượt ra khỏi biên giới quốc gia và đã có thể "nói chuyện tay đôi” với các siêu cường Thời trang trên thế giới; về nhan sắc, tuy bà chủ đã gần kề U40 nhưng khi tiếp xúc với bà, không ai có thể đoán chính xác tuổi bà và hầu như không có một đại gia nào là không bị bà hút hồn!

       Với phần lớn các cô gái người mẫu chân dài, sau khi đã đạt được một thứ hạng nào đó có giá trong "Làng Thời trang” thì kiếm một ông chồng Đại gia đặng tận hưởng cuộc sống gia đình… Song, bà chủ Công ty Thời trang Óng ả Tơ tằm lại không thích như vậy, mà bà muốn hai cụm từ "Đại gia” và "Siêu người mẫu chân dài” phải nhập làm một trong con người bà, tức bà sẽ vừa là Đại gia, vừa là siêu người mẫu chân dài! Và phải thừa nhận rằng, cho đến lúc này, bà đã làm được điều đó! Còn chuyện tình cảm, tức Tình yêu rồi chồng con, bà chủ Công ty Óng ả quan niệm rất thoáng: thấy thích ai thì "quan hệ”, hết thích thì chia tay! Không hiểu vì lý do gì, bà chưa hề thấy thực sự Yêu ai, khi thấy người ta yêu nhau đắm đuối, mê say và có thể chết vì nhau thì bà không hiểu nổi tại sao lại như thế? Nhiều người nói bà bị "chai sạn” trong quan hệ nam nữ nên lãnh cảm với chữ Tình yêu, bà thấy cũng đúng phần nào!...

       Từ khi có cô cháu tức Vũ Thị Cao Kều mà bà chủ đã đổi tên cho thành Vũ Thị Kiều Nữ, về Công ty, hai dì cháu không dời nhau nửa bước…Vào những lúc yên tĩnh chỉ có hai Dì cháu, bà chủ mê mải ngắm nhìn thân thể nõn nà, nở nang với những dường cong huyền ảo của cô cháu, bà cứ thấy trong người từ từ dâng lên một cảm giác kỳ lạ, khó tả. Và cho đến lúc cái cảm giác kỳ lạ, khó tả ấy xuất hiện thường xuyên, liên tục thì bà mới biết rằng bà đã có tình yêu Đồng tính với cô cháu gái!... Khi cái cảm giác kỳ lạ ấy dâng trào mạnh như sóng thần thì bà chủ không chỉ nhìn ngắm nữa mà ôm ghì lấy Kiều Nữ rồi hôn lên khắp người cô gái một cách cuồng nhiệt. Lúc đầu, mỗi lần bà chủ vừa ôm lấy Kiều Nữ, trong đầu cô vụt hiện lên hình ảnh bị người quản lý nhà thi đấu đè lên người định cưỡng bức, lập tức cô ngất xỉu, nhưng khi thấy cô ngất xỉu, bà chủ lại tiếp tục hôn hít, nắn bóp khắp người cô khiến cô từ từ hồi tỉnh và có cảm giác thích thú! Vài lần sau đó thì cô bé Kiều Nữ có cảm giác thích thú thực sự và cô để mặc bà dì muốn làm gì thì làm!...

       …Lúc đầu, người ta còn xì xào bàn tán, "nói nhỏ với nhau” về cái chuyện "Đồng tính luyến ái” của hai Dì, cháu cô bé Kiều Nữ. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau thì không còn là chuyện bí mật nữa.

       Trước sự kiện này, phái nữ thì nói: "Thân hình cô bé Kiều Nữ đẹp đến từng milimet thì bà Dì mê đắm là phải thôi! Thi thoảng, sau mỗi lần trình diễn thời trang, tôi lại nhào tới xin chữ ký và cố nắm lấy bàn tay, rồi cánh tay cô ta mà cũng thấy đê mê cả mấy ngày!”

       Phái nam, nhất là mấy đại gia đã đưa cô bé vào "tầm ngắm” thì suýt xoa: "Thật là phí của giời! Đẹp mê hồn như thế, quyến rũ không thể cưỡng nổi như thế mà lại rơi vào tay bà Dì độc thân! Chẳng lẽ toàn những anh tài tuấn kiệt như chúng ta, điều khiển được cả Thần tài mà lại đành ngồi bó tay thúc thủ, giương mắt ếch ra mà nhìn thế sao?” Một đại gia khác nổi tiếng "sát gái” hùng hồn tiếp lời: "Phải hành động ngay, hành động như Đội đặc nhiệm phản ứng nhanh! Các huynh gom hết "vũ khí, đạn dược” vào đây, chỉ sau ba ngày sẽ có kết quả!” Một đại gia khác nổi tiếng gian hùng như Tào Tháo, cười phá lên một hồi rồi nói: "Thế mà cũng mang danh "sát gái”! Để đó cho tôi, chỉ một ngày là có kết quả!”… Và quả nhiên, vị đại gia gian hùng như Tào Tháo đã thực hiện được mưu gian: sau một ngày bám đuôi, đã dụ được bà Dì vào một khách sạn 5 sao và sau khi cho bà Dì nhấp một ngụm rượu thuốc mê đã "làm việc hội đồng” khiến cho bà Dì bần thần cả người một tuần liền và sau đó thì quên béng đi chuyện Đồng tính mà cặp kè cùng một lúc đến ba "phi công trẻ”!

    *

       Ở đời, có những sự kiện, sự việc xảy ra bất ngờ và trùng hợp một cách ngẫu nhiên với ý muốn (thường là mong manh, ít có cơ sở thành hiện thực) của ai đó và thường là khó tin, khó có thể xảy ra. Song, thực ra "Ngẫu nhiên” nó cũng có quy luật riêng của nó và trong Toán học (chuyên ngành Xác suất) người ta đã xây dựng hẳn lý thuyết "Quy luật của Ngẫu nhiên”. Sự việc tiếp theo đây thuộc "Quy luật của Ngẫu nhiên”.

       Đúng vào cái ngày bà Dì của Kiều Nữ sa bẫy của Đại gia gian hùng thì cái anh chàng cùng trong đội lau chùi sàn bóng với Kiều Nữ năm xưa, giờ đã là cầu thủ chủ chốt của một đội bóng chuyền, đã đến tìm Kiều Nữ để mời cô xem đội của anh ta đánh trận chung kết của một giải bóng chuyền Quốc tế. Khi gặp lại "đồng nghiệp” cũ lại được xem một trận đấu bóng chuyền tuyệt vời, những kỷ niệm tuổi thơ tuy gian khổ nhưng tuyệt đẹp của Kiều Nữ ào ạt bay về, khiến cô như quên đi mình đang là siêu người mẫu Thời trang chân dài!

       Sau buổi thi đấu, trong khi phần lớn đội bóng kéo nhau đi ăn mừng chiến thắng thì anh chàng "đồng nghiệp” cũ của Kiều Nữ và hai cầu thủ thân thiết của anh ta, ở lại Nhà thi đấu, cùng với Kiều Nữ là bốn người, chia làm hai đội, đấu đến cả chục hiệp mà không phân thắng bại! Ba cầu thủ bóng chuyền cấp kiện tướng kia cùng kinh ngạc tột độ khi thấy Kiều Nữ càng chơi càng xuất sắc và mọi động tác đỡ bóng, chuyền bóng và đập bóng của cô không khác gì một cầu thủ bóng chuyền nhà nghề!

       Sau khi đưa bà Dì của Kiều Nữ vào bẫy, mấy đại gia kia không thể nào tìm thấy Kiều Nữ vì họ không bao giờ lại có thể nghĩ rằng Kiều Nữ đã đầu quân vào một đội bóng chuyền danh tiếng và các cô gái ở đây cũng là chủ sở hữu của những cặp chân dài miên man!...

    Sài Gòn, 2009-2010

    ĐNT

    Đ NGC THCH

    © Tác giả giữ bản quyền.
    . Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ SÀI GÒN ngày 16.11.2010

    Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn vandanviet.net Khi Trích Đăng Lại.


     
    vtvcup1 634456793720804000 Xem và... Nghe trận chung kết bóng chuyền nữ
    một pha bóng đẹp
    52 truyện ngắn trên vandanviet.net